NƯỚC CỜ ĐỊNH MỆNH GIANG GIA Chương 6

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo ưu đãi Bọt vệ sinh nam giới Oniiz, Dung dịch vệ sinh Masculine Foam - Tặng nước hoa cao cấp

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Thanh Xương nhìn thấy cảnh này, sốt ruột đến mức dậm chân bình bịch:

 

"Tiểu thư! Người sao lại lén ăn vào lúc này chứ? Son môi sẽ trôi mất!"

 

Chưa dứt lời, từ con đường nhỏ ngoài rừng trúc đã vang lên tiếng đế giày quân nhân nghiền nát lá khô, thanh âm trầm nặng và dứt khoát.

 

"Trần Dự đến rồi!"

 

Miếng bánh trong miệng ta mắc nghẹn ngay cổ họng.

 

Ta vội vàng nuốt xuống, vụn bánh lọt vào khí quản khiến ta ho sặc sụa, mắt đỏ hoe vì nghẹn. Thanh Xương lúng túng vỗ lưng giúp ta nhuận khí.

 

Vội vàng dùng khăn tay chấm lên khóe môi để xóa đi vụn bánh, ta lập tức nhét gói giấy dầu vào tay nàng, nhanh tay đoạt lấy chiếc quạt tròn để che đi vẻ bối rối.Thuận tay giấu chiếc khăn thêu vào sâu trong tay áo, ta bước ra từ phía bên kia rừng trúc, thản nhiên hành lễ, giọng nói dịu dàng như nước chảy:

 

"Trần tướng quân, vạn phúc."

 

Trần Dự đứng cách ta ba bước, tay áo đen viền kim tuyến lấp lánh dưới ánh sáng loang lổ xuyên qua kẽ lá. Ánh mắt hắn sắc bén, rơi đúng vào mép chiếc khăn thêu đang lộ ra một nửa trong ống tay áo ta.

 

Ta vung tay ra hiệu, canh đúng thời điểm để Thanh Xương dâng lên hộp đựng bánh điểm tâm hoa sen chạm khắc tinh xảo. Thế nhưng, trong lúc vội vàng, chiếc khăn thêu dính vụn bánh trong tay áo lại trượt ra, rơi xuống đất.

 

Thanh Xương cắn răng, cố trấn tĩnh nói:

 

"Tiểu thư, đây là điểm tâm người tự tay làm để biếu Tướng quân."

 

Những lời đã luyện tập mấy chục lần, giờ thốt ra vẫn mang chút run rẩy sợ sệt.

 

Trần Dự cúi người nhặt lên. Trên tấm khăn lụa trắng tinh khôi lại vương vất vết mật táo, lấm tấm vụn nhỏ như cánh mai rơi. Hắn dùng đầu ngón tay thô ráp khẽ chạm vào vết bẩn, rồi đột nhiên ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt thâm sâu khó lường:

 

"Khóe môi của Giang tiểu thư..."

 

Ta theo bản năng đưa lưỡi liếm nhẹ môi, nhưng chợt nhận ra hành động này thật thất lễ, một tiểu thư khuê các sao có thể liếm môi giữa thanh thiên bạch nhật như vậy. Thanh Xương đứng bên cạnh tuyệt vọng nhắm mắt lại, còn ta thì nhanh trí mỉm cười.

 

Ánh mắt ta cong cong nhìn hắn, cây trâm ngọc cài tóc lay động khẽ khàng, cũng chẳng sánh bằng nụ cười rạng rỡ nơi đáy mắt:

 

"Để Tướng quân chê cười rồi. Ta vốn hảo ngọt, lúc làm xong mẻ bánh táo mật này, hương thơm tỏa ra ngào ngạt khiến ta không kìm lòng được mà nếm thử một chút."

 

Lời nói của ta chân thành tha thiết, ánh mắt trong veo không chút gợn sóng.

 

Tất nhiên bánh không phải do ta làm. Trong phủ Thừa Tướng đầy rẫy tỳ nữ đầu bếp, thân phận ta cao quý, ngón tay k

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

hông dính nước xuân, sao có thể tự mình xuống bếp nhào bột? Nhưng không sao, ta biết diễn.

 

Trần Dự nhận lấy hộp bánh, nhưng đột nhiên hắn lại cúi người xuống gần ta.

 

Hương thông gỗ thanh lạnh phủ lên người ta khi hắn vươn tay, nhặt một chiếc lá trúc dính trên vai áo ta. Hắn lật chiếc lá lại, mặt sau còn dính một chút vụn bánh trà. Tai ta nóng ran lên vì xấu hổ, thế nhưng hắn lại làm như không thấy, thản nhiên mở hộp bánh ra.

 

Ngay trước mặt ta, hắn cầm lên một miếng bánh "do ta tự tay làm", đưa lên miệng cắn một miếng. Yết hầu hắn chuyển động, nuốt xuống, rồi đột nhiên nhíu mày nhận xét:

 

"Đường bỏ hơi ít."

 

"Không thể nào!"

 

Ta buột miệng thốt lên: "Rõ ràng ta đã nếm thử..."

 

Không gian chết lặng.

 

Trong tiếng hít thở dốc vì hoảng hốt của Thanh Xương, Trần Dự chậm rãi nuốt nốt miếng bánh, khóe môi dường như nhếch lên một độ cong rất nhỏ. Hắn trịnh trọng cất hộp điểm tâm vào trong ngực áo, giọng trầm thấp:

 

"Thì ra là vậy. Đa tạ Giang tiểu thư."

 

Đúng lúc ấy, Tạ Dung yểu điệu bước tới. Tà váy trắng như trăng lướt qua bậc đá, bước chân nhẹ nhàng như sen nở, nàng ta đã đứng chắn ngay trước mặt Trần Dự.

 

Nàng ta lấy ra từ túi gấm một chiếc khăn trắng, bên trên đặt mấy chiếc bánh hoa mai thoang thoảng hương ngọt, dịu dàng nói:

 

"Biểu ca, vừa rồi trong tiệc huynh ăn chẳng được bao nhiêu, chẳng lẽ đồ ăn không hợp khẩu vị? Đây là bánh hoa mai làm từ những đóa hoa đầu xuân, có tác dụng dưỡng dạ tốt nhất, huynh dùng một chút nhé?"

 

Ánh mắt Trần Dự đảo qua lại giữa ta và Tạ Dung, rồi dừng lại ở cây trâm săn hô đỏ rực rỡ vẫn cài trên tóc nàng ta – vật mà ai cũng biết là do Tam Hoàng tử ban tặng. Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt lạnh đi vài phần:

 

"Không cần đâu."

 

Sắc mặt Tạ Dung lập tức sa sầm, nụ cười cứng đờ trên môi.

 

Khi ta xoay người định rời đi để tránh cảnh khó xử này, Trần Dự lại lên tiếng, như muốn gọi ta lại. Nhưng ta đã nhanh hơn, nhẹ nhàng buông một câu, đủ để cả hai cùng nghe thấy:

 

"Khúc 'Biến Tấu', đó là bản do lệnh đường của Tướng quân sửa đổi, nhịp điệu dồn dập phù hợp hơn với khí thế trên chiến trường."

 

Ta dừng bước, ngoảnh lại nhìn hắn, ánh mắt kiên định:

 

"Nếu Tướng quân không tin, có thể đến Tàng Kinh Các của chùa Bạch Mã tìm bản gốc khúc 'Phá Trận Nhạc'. Trang thứ ba có bút tích của người."

 

Con ngươi Trần Dự khẽ co lại. Đó là bút tích cuối cùng của mẫu thân hắn lúc sinh thời. Ngoài hắn ra, trên đời này không ai biết được bản nhạc đó được cất giấu ở đâu.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!