Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Set 10 Quần lót giấy nữ cotton cao cấp khử trùng mặc 1 lần an toàn tiện lợi

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

11


Trận tuyết đầu mùa đông, Chu Tịch nói muốn dẫn ta đi Mai Viên.


Xe ngựa ra khỏi thành, bánh xe lăn qua tuyết đọng kêu kẽo kẹt.


Trong vườn yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng tuyết rơi, trên cành mai già uốn lượn phủ đầy tuyết trắng, phía dưới lộ ra từng đài hoa đỏ hồng, giống như son chưa tô hết trên môi nữ tử.


Hắn phủi tuyết trên cành cây, đột nhiên hỏi, giọng nói nhẹ đến mức như sợ làm kinh động sự tĩnh lặng này:


"Nếu lúc trước không gả cho Thẩm Nghiên, cũng không gặp phải những chuyện phiền lòng này, nàng muốn sống những ngày tháng thế nào?"


Ta ngẫm nghĩ, hơi trắng từ trong miệng phả ra:


"Cơm canh đạm bạc, bình an đến già. Có một tiểu viện, trồng chút rau, nuôi một con mèo."


"Những ngày tháng bình thường..."


Hắn lặp lại, xoay người bước tới gần một bước, giày giẫm vào trong tuyết: “Nếu bây giờ ta thả nàng đi, cho nàng đủ tiền, để nàng sống những ngày tháng đó, nàng có nguyện ý hay không?"


Tim ta chợt ngừng đập.


Tự do ngay bên miệng, giống như hoa mai rung rinh đầu cành, đưa tay là có thể chạm tới.


Nhưng nhìn vào đốm sáng trong mắt hắn...


Cẩn thận từng li từng tí, lời thăm dò nghẹn lại trong cổ họng, không thốt ra được.


"Khế ước chưa mãn,” Ta nghe thấy giọng mình khô khốc: "Ta là người Chu gia, có thể đi đâu?"


Ánh sáng kia ảm đạm xuống, giống như ánh nến bị gió thổi tắt.


Hắn phủi tuyết đọng trên tóc ta, động tác nhẹ nhàng, tự giễu cười cười:


"Đúng vậy, có thể đi chỗ nào chứ."



Trên đường về trong xe ngựa, chúng ta đều không nói gì.


Tuyết quang xuyên qua khe hở của màn xe chiếu vào, lúc sáng lúc tối trên mặt hắn.


Ta sờ ngực, nơi đó có thứ gì đó lặng lẽ thay đổi...


Giống như chồi non chui ra từ dưới đất lạnh, rụt rè, nhưng lại là thật.


12


Đêm ông Táo, tiệc rượu ở tiền viện nháo đến nửa đêm.


Ta ngủ không lâu, Chu Tịch say khướt xông vào, mang theo một thân đầy mùi rượu.


Hắn đè ta lại, môi vừa gặm vừa cắn lên nốt ruồi ở cổ ta, giống con thú bị nhốt:


"Vì sao không đi? Ta cho ngươi cơ hội... Vì sao ở lại?"


Ta đẩy hắn, tay chống ở ngực hắn, chạm đến một mảng nóng hổi:


"Ngươi say rồi!"


"Ta không say!"


Hắn đỏ mắt gầm lên, tay chống ở hai bên đầu ta: “Ngươi nhìn cho kỹ, ta là Chu Tịch! Không phải tên phế vật Thẩm Nghiên kia!"


Hắn xoay mặt ta lại, ép ta phải nhìn vào mắt hắn: “Ngươi ở lại là vì cái gì? Trong lòng còn nghĩ đến tên khốn bán ngươi?!"


"Ta không có!"


Ta cũng gào lên, nước mắt không biết vì sao lại trào ra.


"Không có?"


Hắn cười lạnh, tay xé toang y phục của ta, tiếng vải rách đặc biệt chói tai trong đêm tĩnh mịch.


"Vậy thì nhìn cho rõ, hiện tại người làm ngươi khóc, làm ngươi đau là ai!"


Đêm đó hắn giống con thú mất khống chế, động tác thô bạo, mang theo mùi rượu cùng cơn giận không nói nên lời.


Nhưng đến cuối cùng, hắn gục trên người ta, giọng nói khàn đến không ra hình thù gì:


"Uyển Nương... Đừng nghĩ đến người khác... Cầu xin nàng."


Giày vò mệt rồi, hắn ngủ thật say.


Cánh tay lại gắt gao ôm chặt lấy ta, như sợ ta chạy mất.


Ta mở to mắt trong bóng tối, nghe tiếng hắn hô hấp đều đều.


Nam nhân luôn bình tĩnh tự kiềm chế này, người lạnh lùng như Bồ Tát trong miếu.


Thì ra cũng sẽ đau, cũng sẽ sợ, sợ trong lòng ta chứa người khác.


Ta đưa tay, đầu ngón tay khẽ chạm vào hàng lông mày đang nhíu chặt của hắn.


13


Website có sử dụng link tiếp thị liên kết TIKTOK.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

TIKTOK
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

color: rgb(0, 0, 0);">Đầu xuân ta nhiễm phong hàn, sốt cao hôn mê.


Chu Tịch mời đại phu tốt nhất trong thành, phương thuốc đổi ba lần, ban đêm luôn đến bên giường trông coi ta, ngồi một lần chính là nửa đêm.


Lúc ta sốt hồ đồ nắm lấy tay hắn kêu lạnh, hắn liền cởi áo khoác ngoài leo lên giường, ôm trọn ta vào trong ngực.


Nhiệt độ cơ thể hắn nóng hổi, ta run rẩy trong lòng hắn, nhưng lại cảm thấy an ổn, giống như cuối cùng cũng tìm được bến đỗ trong cơn giông tố.


Ngày đó khỏi bệnh, hắn ngồi bên giường nhìn ta uống thuốc, bỗng nhiên nói:


"Ngày mai theo ta đi một nơi."


"Ở đâu?"


"Đến thì biết."


Khi xe ngựa đi ra ngoài thành, ta vén rèm nhìn đồng ruộng xanh um bên ngoài, đột nhiên cảm giác được...


Cái lồng này, hình như ta không muốn ra ngoài nữa.


Không phải không ra được, mà là bên trong có sự ấm áp khiến ta lưu luyến.


14


Đó là một ngôi mộ vô danh, giấu ở sâu trong rừng đào.


Trên bia không có chữ, chỉ khắc một cành hoa lan, đường nét giản lược nhưng sinh động.


"Mộ chôn quần áo và di vật của cô nương năm đó."


Giọng nói của Chu Tịch rất nhẹ, giống như sợ quấy nhiễu người đang ngủ say.


"Tộc phổ bị xóa tên, không biết hài cốt bị vứt ở đâu, chỉ còn lại nơi này."


Ta nhìn sườn mặt hắn, ánh mặt trời xuyên qua khe hở của hoa đào chiếu xuống, hắt lên lông mi hắn một mảnh ánh sáng vụn vặt.


Bỗng nhiên hiểu được cái vẻ lạnh lẽo kia của hắn từ đâu mà đến...


Đều là quy củ ép buộc, từng tầng từng tầng, giống như vải liệm, bọc hắn thành bộ dáng bây giờ.


"Tại sao lại đưa ta tới đây?"


Ta hỏi, giọng nói cũng nhẹ đi.


Hắn xoay người nhìn ta, ánh mắt chăm chú khóa chặt ta:


"Uyển Nương, khế ước còn lại một năm."


Tim ta đập hụt một nhịp, tay vô thức níu lấy tà váy.


"Một năm sau, ngươi muốn đi ta không ngăn cản. Cho ngươi đủ tiền, mua đất xây nhà, để ngươi sống cuộc sống bình thường ngươi muốn."


Hắn dừng một chút, yết hầu giật giật: “Nhưng nếu ngươi nguyện ở lại... ở bên cạnh ta, ta sẽ cho ngươi danh phận. Không phải điển thê, không phải thiếp, là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của Chu Tịch ta."


Gió thổi qua rừng đào, cánh hoa bay lả tả rơi xuống, vương đầy vai hắn.


"Những quy củ kia, những lời ong tiếng ve kia,” Giọng nói của hắn trầm xuống, mang theo một loại quyết tuyệt: “Ta thay nàng gánh vác!"


Gió thổi qua rừng đào, cánh hoa rơi đầy người, thơm nồng nàn.


Ta thật lâu không nói chuyện, nhìn cành lan trên bia đá, chợt nhớ tới chiếc khăn mình thêu kia.


Ánh sáng trong mắt hắn dần ảm đạm, giống như ánh nến cháy hết.


Cuối cùng hắn xoay người, giọng nói khôi phục vẻ lãnh đạm ngày thường:


"Đi thôi."


"Chu Tịch."


Ta mở miệng, giọng nói có chút run rẩy.


Hắn dừng lại, không quay đầu.


"Chậu Tố Tâm Lan kia."


Ta nói: “Nở rất đẹp."


Bóng lưng hắn cứng đờ, chậm rãi quay lại.


Ta đi đến trước mặt hắn, nhón chân gỡ một cánh hoa trên vai hắn, nắm trong lòng bàn tay, mở ra cho hắn xem...


Màu hồng nhạt, mềm mại, giống như tấm chân tình vừa mới mọc.


"Lúc này sang năm."


Ta nghe thấy chính mình nói: “Ta muốn tới xem hoa đào."


Hắn nhìn ta, nhìn rất lâu rất lâu, sau đó đưa tay, ôm trọn ta vào trong ngực.


Rất chặt rất chặt, chặt đến mức ta không thở nổi, chặt đến mức như muốn đem ta hòa vào trong máu thịt.


Cánh hoa đào xoay tròn rơi xuống xung quanh chúng ta.


Ta biết, ta đã sớm chọn xong.



Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!