Tạ Ơn Trời Đất, Ta Không Phải Con Ruột! Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Set 3 son bóng làm đầy môi Plumping Lip Glow Volumizer 5ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Xin mạn phép tự giới thiệu, ta họ A tên Phỉ. Chớ có nhầm lẫn với đám thảo khấu lục lâm, ta chính là Tiểu Quận Chúa danh chính ngôn thuận của phủ Đại Tướng Quân.

Phụ thân ta là Trấn Quốc Đại Tướng Quân, uy danh lẫm liệt, chấn nhiếp tứ phương.

Mẫu thân ta là Trưởng Công Chúa, kim chi ngọc diệp, cao quý nức tiếng chốn kinh thành.

Đại tỷ ta là đương kim Quý Phi, sủng quán lục cung, nghe đồn chỉ cần tỷ ấy khẽ hắt hơi một cái, cả hậu cung liền phải đi nhẹ nói khẽ, cười cũng chẳng dám cười to.

Ca ca ta là Trạng Nguyên lang đầu bảng, tài mạo song toàn, được xem là bậc lang quân như ngọc trong mộng của biết bao thiếu nữ khuê các.

Còn ta, lại là một đứa ngốc được ông trời ưu ái ban cho chỉ số IQ âm vô cực, đến cả con ngựa chiến trong phủ cũng khinh thường không cho ta cưỡi.

Bỗng một ngày đẹp trời, Ngu Ma - quản sự trong phủ - dắt về một nữ tử dung mạo tuyệt trần, cốt cách thanh tao như bước ra từ tranh vẽ, thần thái quý phái, vừa nhìn đã biết là con nhà danh giá.

Bà ta run rẩy thưa: "Lão nô đáng chết, năm xưa đã bế nhầm hài nhi... Vị này mới chính là Tiểu Quận Chúa thật sự."

Cả phủ như vỡ òa, tựa hồ trúng số độc đắc. Phụ thân ta vỗ đùi đánh "bốp" một cái vang dội:

"Ta đã nói rồi mà! Con gái của ta sao có thể ngu ngốc đến mức không phân biệt được đầu ngựa với đuôi ngựa? Hóa ra là do bế nhầm!"

Mẫu thân ta lệ tuôn như suối, ôm chầm lấy cô nương kia khóc nức nở như mưa rào gió bão.

"Trời xanh có mắt! Ánh mắt này, dáng ngồi này, quả thực giống hệt tỷ tỷ con trong cung. Máu mủ ruột rà của ta đây rồi!"

Cả nhà ùa tới, kẻ nắm tay, người gạt lệ, khung cảnh cảm động thấu trời xanh, tựa như chưa hề có cuộc chia ly.

Còn ta, kẻ bị gạt sang một bên, vẫn thản nhiên cầm cánh gà mật ong lên nhai tiếp, sắc mặt không chút đổi thay.

Chính khoảnh khắc ấy, ta mới ngộ ra chân lý. A ha, thảo nào từ nhỏ ta đã luôn cảm thấy mình và bọn họ không cùng một giống loài.

Một người tâm địa lương thiện, IQ trung bình nhưng EQ cao ngất ngưởng như ta, sao có thể sinh ra trong cái hang ổ toàn những kẻ tâm cơ thâm sâu như rắn rết này được chứ?

Hóa ra ta không phải con ruột. Tạ ơn trời đất!

Ta tên A Phỉ, Tiểu Quận Chúa "hàng thật giá thật" của phủ Tướng Quân. Tín niệm nhân sinh của ta vô cùng đơn giản: Có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, chơi có sập trời thì cũng phải ăn no trước đã.

Nói cách khác, bụng có no thì đạo lý mới thông.

Hôm ấy trời xanh mây trắng, gió xuân hây hẩy, chim hót líu lo.

Còn ta thì đang ngồi xổm trên phiến đá giữa sân, hai tay nâng niu báu vật chốn nhân gian - chiếc cánh gà nướng mật ong trứ danh của Vương đầu bếp.

Ta gặm say sưa, miệng bóng nhẫy dầu mỡ, cảm giác hạnh phúc dâng trào như thể linh hồn sắp phi thăng.

Đang lúc cao trào của bữa tiệc tâm linh ấy, sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân loẹt quẹt. Ngẩng đầu lên, ta thấy Ngu Ma đang dẫn một nữ tử bước qua cổng Nguyệt Môn.

Nữ tử kia dáng người uyển chuyển như liễu rủ, mặt mày như họa, đôi mắt long lanh tựa hồ thu, mỗi bước đi đều tỏa ra hương thơm ngào ngạt cùng khí chất "ta là nữ chính" được viết rõ trên trán.

Nếu đây là thế giới trong thoại bản, nàng ta chắc chắn là kiểu tuyệt sắc giai nhân vừa xuất hiện đã khiến hào kiệt trong thiên hạ đồng loạt ngã sấp mặt vì si mê.

Còn ta, vừa gặm xong phần xương, trong bụng thầm nhủ: "Lại thêm họ hàng xa tới ăn chực sao? Mới sáng sớm mà trong nhà đã mở tiệc rồi à?"

Chưa kịp liếm nốt giọt mật ong vương bên mép, Ngu Ma bỗng "phịch" một tiếng, quỳ rạp xuống ngay giữa sân.

Cái tư thế quỳ dứt khoát ấy, nếu mang đi thi đấu ở bộ môn "đột kích bất ngờ" thì chắc chắn bà ta sẽ giật giải quán quân.

Bà ta vừa khóc vừa lăn lộn, nước mắt nước mũi hòa làm một, giọng điệu bi ai đến mức gà trong chuồng cũng sợ hãi im bặt, không dám gáy.

"Đại Tướng Quân, Phu nhân... Nô tỳ có tội, là đại tội! Năm xưa nô tỳ ngu muội, đã ôm nhầm tiểu thư thật của phủ, rồi mang về một đứa bé gái ngốc nghếch của nhà họ hàng để thay vào..."

Ta siết chặt khúc xương gà, cổ họng nghẹn ứ.

Khoan đã, "đứa con gái ngốc của họ hàng"... nghe sao mà quen tai thế nhỉ?

Đừng nói là...

Ngu Ma vẫn chưa dứt lời, bàn tay run rẩy chỉ về phía mỹ nhân đang đứng cạnh:

"Đây... đây mới là Quận Chúa chân chính!"

Trong thoáng chốc, cả đại sảnh im phang phắc, tĩnh lặng đến mức tiếng ruồi bay cũng nghe rõ mồn một.

Phụ thân ta - vị Đại Tướng Quân uy trấn bốn phương, người mà lũ trẻ con trong kinh thành chỉ cần nghe tên đã khóc thét - giờ phút này đang trợn tròn mắt, chén trà trong tay bị nội lực bóp vụn thành tro bụi.

Cảnh tượng ấy kinh điển đến mức ta suýt chút nữa đã vỗ tay tán thưởng.Mẫu thân ta – Đương kim Trưởng Công Chúa, người vốn nổi danh đoan trang điềm đạm, "gió thổi chẳng lọt, sóng vỗ chẳng lay", nay lại kinh hoàng đến độ bật dậy khỏi chiếc ghế gỗ tử đàn, thần sắc cứng đờ.

Ca ca ta – Tân khoa Trạng Nguyên, kẻ luôn nho nhã lễ độ, người từng ngâm thơ khiến bao kẻ rơi lệ vì xúc động, giờ đây cũng thất thố, khuôn mặt vỡ nát như tượng đất gặp mưa rào.

Ba cặp mắt đồng loạt xoáy chặt vào ta như tên bắn. Ta thoáng sững sờ, nhưng bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt. Ta vội vàng nuốt chửng miếng thịt cuối cùng cho khỏi phí phạm, sau đó bình thản liếm sạch chút mỡ dính trên đầu ngón tay, ngẩng mặt lên nở nụ cười ngờ nghệch "thương hiệu" của gia tộc:

"A... a... ưm... a!"

Cả gia đình chìm vào tĩnh lặng, nhìn ta một hồi rồi đồng loạt quay sang nhìn vị mỹ nhân đang đứng bên cạnh. Trong khoảnh khắc ấy, ta cảm nhận được ánh sáng của sự giác ngộ lan tỏa khắp đại sảnh,

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết AMAZON.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

AMAZON
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

rực rỡ và chói chang tựa như thái dương lúc chính ngọ.

"Thì ra là vậy!"

Ba tiếng ấy vang lên đồng thanh, trầm hùng và đầy xúc động. Phụ thân ta đập tay xuống đùi một cái "đoàng", âm vang như sấm sét giữa trời quang.

"Ta đã nói rồi mà! Nữ nhi của ta sao có thể yếu kém đến mức viết chữ còn xấu hơn cả nét mực của thằng Tiểu Tứ quét sân được? Hóa ra là nhầm người!"

Mẫu thân ta nước mắt lưng tròng, rút chiếc khăn tay thêu hoa sen chấm nhẹ lên khóe mi, nghẹn ngào:

"Trời xanh có mắt! Con gái ruột của ta, bao năm qua con đã chịu khổ rồi, mau lại đây cho mẫu thân nhìn kỹ xem nào. Ta đã bảo mà, cốt nhục của Trưởng Công Chúa tuyệt đối không thể tầm thường đến thế được."

Ta tự hỏi, cái chữ "tầm thường" kia sao bà lại nhấn mạnh đầy ẩn ý đến vậy?

Ca ca ta, vị Trạng Nguyên đầu bảng ôn hòa như ngọc, bình sinh chưa từng nặng lời với ai, cuối cùng cũng thở dài một hơi não nề, giọng nói trầm xuống đầy vẻ thương cảm:

"Thảo nào... Nàng đọc sách mười năm, văn dốt vũ dát, đến giờ vẫn chưa phân biệt nổi đâu là văn đâu là võ."

Nữ tử kia chắp tay hành lễ, cử chỉ dịu dàng, phép tắc chu toàn:

"Nữ nhi Như Yên, bái kiến Phụ thân, Mẫu thân, Ca ca."

Cả nhà lập tức xúm lại, ân cần hỏi han, cảnh tượng cha con đoàn tụ cảm động đến rơi nước mắt. Trong vòng tay thân tình ấy, Như Yên khẽ liếc về phía ta một cái. Trong đáy mắt nàng ta tràn ngập vẻ khinh thường cùng đắc ý không chút che giấu.

Nàng ta tự ví mình như Phượng Hoàng được rước về tổ cũ, còn ta chỉ là con gà rừng đã chiếm nhầm ổ suốt mười mấy năm, nay sắp bị đạp bay ra ngoài. Nàng có lẽ cho rằng ta sẽ khóc lóc, sẽ la hét, sẽ không cam lòng rời đi. Nhưng ta chỉ điềm nhiên lôi từ trong ngực áo ra thêm một xiên thịt nướng dự trữ, vừa gặm vừa nhìn nàng bằng ánh mắt đầy thương cảm.

Tội nghiệp thay! Nàng tưởng mình vừa bước chân vào hũ mật, nào ngờ nơi đây chính là chốn luyện ngục trần gian. Nàng sẽ sớm hiểu ra thôi.

Bởi vì ta hiểu quá rõ đám người được gọi là "người thân" kia rồi. Bọn họ không phải đang nghênh đón tình thân, mà là đang hân hoan đón về một công cụ hoàn hảo để gánh vác hết thảy những giấc mộng còn dang dở, những kỳ vọng điên rồ của bọn họ.

Quả nhiên, ngay ngày hôm sau màn "tìm lại con ruột thất lạc" đầy nước mắt, Phụ thân ta liền hừng hực khí thế gọi Như Yên tới võ trường.

Phụ thân ta – Trấn Quốc Đại Tướng Quân, người từng tung hoành sa trường mấy chục năm, uy danh vang dội bốn bể. Điều tiếc nuối duy nhất trong đời ông chính là sinh ra một đứa con trai chỉ biết múa bút ngâm thơ và một đứa con gái thấy ngựa là xỉu, thấy gió là ngã.

Ta chính là người từng khiến ông rơi vào khủng hoảng tinh thần trầm trọng: năm tuổi học đi bộ đã té gãy chân, tám tuổi học cưỡi ngựa thì ngã lộn ba vòng, suýt chút nữa bị vó ngựa giẫm nát như bánh tráng. Từ đó, Phụ thân đành nuốt nước mắt vào trong, chôn vùi giấc mơ "nữ nhi tòng quân", oai trấn biên cương.

Ấy vậy mà hôm nay, chỉ cần liếc qua dáng đứng ngay ngắn, lưng thẳng như cán giáo, ánh mắt sáng như sao trời của Như Yên, ngọn lửa tàn trong lòng ông bỗng bùng lên dữ dội như pháo nổ đêm giao thừa. Ông đập tay lên ngực cái "bộp", đầy tự hào:

"Như Yên! Con gái ngoan của ta! Cuối cùng trời cao cũng có mắt. Nữ nhi của Đại Tướng Quân nhất định phải kế thừa y bát của cha nó, cưỡi chiến mã, cầm đại đao tung hoành nơi biên cương!"

Giọng Phụ thân vang rền như chuông đồng, bàn tay hộ pháp vỗ một cái "bốp" lên vai Như Yên. Cú vỗ mạnh đến mức ta tưởng đâu bờ vai mảnh mai kia gãy vụn ngay tại chỗ.

"Con nhìn xem! Cung tên này, trường thương này... đây mới là phong thái mà nữ nhi Tướng phủ nên có. Từ hôm nay, cha sẽ đích thân truyền dạy võ nghệ cho con!"

Ta đứng nấp sau gốc cây cổ thụ gần đó, tay cầm trái táo giòn, vừa gặm rau ráu vừa xem kịch hay – tiết học đầu tiên của "Nữ nhi Hoa Mộc Lan phiên bản mới".

Mặt Như Yên lập tức trắng bệch, cắt không còn giọt máu, như thể vừa nghe tuyên bản án tử hình. Ta nhìn...Ta cũng đoán được, nàng ta chắc mẩm phong thái của nữ nhi Tướng phủ là phải cưỡi tuấn mã dạo chơi giữa đồng cỏ xanh ngát, tóc đen bay phấp phới, nụ cười rạng rỡ như hoa xuân trong gió. Nhưng than ôi, nàng đã lầm, lầm to rồi.

Phụ thân ta nổi tiếng trị quân nghiêm khắc, đến mức binh sĩ dưới quyền chỉ cần thoáng thấy bóng ông từ xa đã phải đứng nghiêm như cột cờ. Cách ông dạy con gái cũng chẳng khác gì rèn giũa đám tân binh đầu trâu mặt ngựa nơi biên ải gió cát.

Ngày đầu tiên tập đứng tấn mã bộ, mặt trời mới lên chưa đầy hai khắc, Như Yên đã run bần bật, mồ hôi tuôn như mưa rào, hai đầu gối đánh vào nhau lạch cạch như trống bỏi ngày hội. Một canh giờ sau, nàng được hai bà vú lực lưỡng khiêng về phòng như khiêng một món chiến lợi phẩm, còn Phụ thân ta đứng giữa sân cười ha hả đầy sảng khoái, cứ ngỡ mình vừa tìm được kỳ tài võ học để truyền thừa y bát.

Ngày thứ hai, Phụ thân tuyên bố tập kéo cung. Ta nghe xong suýt chút nữa thì nghẹn họng hạt táo. Phụ thân ta nổi tiếng chiều con ư? Không hề, ông nổi tiếng với quân kỷ sắt đá! Ông lập tức sai người mang ra một cây cung thép nặng trịch năm mươi cân, thứ mà ngay cả đội trưởng Cấm vệ quân kéo cũng phải kêu răng rắc.

Như Yên vận hết bình sinh chi lực, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn, mặt đỏ gay như gấc chín, nhưng dây cung vẫn trơ ra như đá, chẳng hề xê dịch vì "không có hứng". Ta nấp ở góc sân, trong lòng thầm đếm ngược: "Ba, hai, một..." Quả nhiên, nàng ta suýt thì thổ huyết tại chỗ.

Vậy mà Phụ thân ta vẫn không hề nao núng, giọng nói hào sảng vang vọng khắp võ trường:

"Tốt! Cố thêm chút nữa! Con làm được mà!"

Ta cắn quả táo kêu "rắc" một tiếng giòn tan, gật gù tán thưởng. Vâng, rất được, kết cục là lại được đưa về bằng cáng thương.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!