THOÁT LY HẦU MÔN, TA ĐƯỢC TRẠNG NGUYÊN LANG ĐỘC SỦNG Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Sữa bột Nutifood GrowPLUS+ Sữa Non Trên 1 tuổi - 24h hỗ trợ tăng đề kháng (Lon 800g)

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Ta là Hầu phu nhân được Hứa Thanh Xuyên minh môi chính thú, kiệu tám người khiêng rước vào cửa. Vậy mà khi quyền bính đã nằm gọn trong tay, hắn lại ban cho ta một chén rượu độc.

 

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, buông lời tàn nhẫn: "Ngươi chỉ là nữ nhi thương hộ, xuất thân thấp hèn, vốn không xứng ngồi ở vị trí chính thất của Hầu phủ."

 

Đêm đó mưa gió rét mướt, ta cô độc chết đi, thất khiếu chảy máu, chết không nhắm mắt.

 

Giữa chốn bãi tha ma hoang lạnh, chỉ có Tân khoa Trạng Nguyên lảo đảo chạy đến, điên cuồng bới tìm thi thể ta để lo liệu hậu sự chu toàn.

 

Hồn ma vất vưởng còn chưa kịp thích ứng, ta bỗng thấy mình bị sặc nước, cảm giác ngạt thở ập đến khiến ta suýt chết thêm lần nữa. Giãy giụa hồi lâu, ta mới bàng hoàng nhận ra mình đang chìm trong hồ sen.

 

Hóa ra, ông trời có mắt, cho ta trọng sinh trở lại đúng vào ngày đầu tiên gặp gỡ Hứa Thanh Xuyên.

 

Kiếp trước, cũng chính vào hôm nay, ta vô ý trượt chân ngã xuống hồ. Hứa Thanh Xuyên chẳng màng thân phận, lao xuống cứu giúp. Giữa bao cặp mắt soi mói, da thịt chạm nhau, hắn phong thần tuấn lãng lại ra tay nghĩa hiệp cứu mỹ nhân, khiến trái tim thiếu nữ của ta rung động, bất chấp tất cả để được gả cho hắn.

 

Giờ nghĩ lại, đó chẳng qua là một cái bẫy thâm sâu không thấy đáy. Nữ tử chưa xuất giá, danh tiết quý hơn sinh mệnh. Hắn cứu ta, nhưng lại chẳng hề kiêng dè chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, hoàn toàn không đếm xỉa đến việc ta toàn thân ướt đẫm trước mặt bao người.

 

Trong viện đâu thiếu nha hoàn, bà tử, chẳng lẽ bọn họ đều chết cả rồi sao? Một đạo lý hiển nhiên đến vậy, mà kiếp trước ta lại ngu muội không nhận ra, đúng là ngu xuẩn đến cực điểm.

 

Nhưng may thay, bây giờ mọi thứ vẫn còn kịp.

 

Ngay lúc ấy, sau lưng vang lên tiếng nước bắn tung tóe. Hẳn là Hứa Thanh Xuyên đã không chút do dự mà nhảy xuống.

 

Ta lập tức nín thở, bơi sâu vào giữa những tán sen dày đặc. Mượn những tầng lá rậm rạp làm nơi ẩn nấp, tay ta siết chặt lấy cuống sen, cố gắng giữ thăng bằng trong làn nước lạnh.

 

Quay đầu lại, ta thấy Hứa Thanh Xuyên đang bơi tới, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng giả tạo. Lần nữa nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ vô song kia, trong lòng ta giờ đây chỉ tràn ngập hận thù.

 

Trên đời này, không ai hiểu rõ hơn ta, ẩn sau lớp da người hào nhoáng ấy là sự dơ bẩn và toan tính ghê tởm đến nhường nào.

 

Kiếp trước ta mắt mù tâm đui, thân là thiên kim đại thương gia, chỉ vì một lần được cứu mạng mà liều chết đòi gả vào Hầu phủ. Ta hoang tưởng rằng Hứa Thanh Xuyên sẽ yêu thương, che chở cho ta.

 

Nào ngờ sau khi thành thân, hắn chỉ xem ta là bàn đạp, lợi dụng tiền tài của nhà mẹ đẻ ta để dọn đường quan lộ, lấy lòng Bệ hạ, một bước thăng mây, danh lợi song toàn.

 

Đến khi Hầu phủ khôi phục vinh quang xưa, hắn lại quay sang chê bai ta phàm tục, tầm thường, không hiểu phong nhã thanh tao. Khi nhà mẹ đẻ ta gặp nạn, hắn lập tức ruồng rẫy, rước người con gái hắn hằng thương nhớ – "bạch nguyệt quang" Lăng Vãn Thư về nhà.

 

Ta vĩnh viễn không quên được cảnh

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

tượng ngày hôm đó dưới mái hiên, hắn ân cần nắm tay Lăng Vãn Thư, còn ta bị hắn hung hăng đẩy ngã xuống nền đất lạnh lẽo giữa cơn mưa tầm tã.

 

Hắn ném xuống trước mặt ta một tờ hưu thư, lạnh lùng tuyên bố: "Ngươi chỉ là con gái lái buôn, thân phận hèn kém, không xứng làm chủ mẫu Hầu phủ."

 

Vì sợ ta biết quá nhiều bí mật sẽ gây bất lợi cho hắn, hắn sai người đè ta xuống, ép ta uống cạn chén rượu độc. Sau khi ta chết, thi thể chỉ được quấn vội bằng một chiếc chiếu rách, rồi bị ném ra bãi tha ma lạnh lẽo.

 

Thế nhưng, người mà ta từng chỉ tiện tay giúp đỡ một lần – Trạng Nguyên Lang Tống Duyên Chiêu, lại vì ta mà điên cuồng. Hắn lao đến bãi tha ma tìm lại xác ta, đích thân an táng tử tế.

 

Sau này, hắn còn lật đổ Hầu phủ Uy Viễn, báo thù cho gia tộc ta, quan lộ hanh thông đến chức Tể tướng nhưng cả đời không cưới vợ. Đến lúc lâm chung, hắn mang theo thiệp hợp hôn của hai ta chôn cùng một mộ.

 

Khi đó, ta chỉ là một vong hồn cô độc, chứng kiến tất cả mà khóc đến cạn nước mắt. Ta đã ngu ngốc coi mắt cá là trân châu, để rồi nhẫn tâm vứt bỏ viên ngọc quý thực sự như giày rách.

 

Đời này sống lại, ta thề nhất định phải bắt Hứa Thanh Xuyên trả giá đắt, cũng nhất định phải cùng Tống Duyên Chiêu bên nhau trọn đời trọn kiếp.

 

Lúc này trong hồ sen, Hứa Thanh Xuyên chỉ còn cách ta chưa đầy một trượng. Tuyệt đối không thể để hắn tiến thêm bước nào nữa!

 

Ta lập tức rút chiếc trâm vàng trên đầu, chĩa thẳng mũi nhọn vào cổ họng mình, cất giọng kiên quyết:

 

"Công tử xin dừng bước! Dù công tử có lòng tốt cứu giúp, nhưng danh tiết của nữ nhi...""...Đối với ta, danh tiết nữ nhi mới là quan trọng nhất! Nếu công tử nhất quyết muốn ra tay tương cứu, vậy thì ta sẽ lập tức tự vẫn tại đây, chí ít cũng giữ được tấm thân trong sạch này!"

 

Giọng nói của ta trong trẻo, vang dội, kiên quyết đến mức ngay cả những người đang đứng trên bờ cũng nghe thấy rõ ràng.

 

Hứa Thanh Xuyên thoáng ngẩn người, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ cùng cực. Nhưng ta tuyệt đối không để hắn nắm được bất kỳ sơ hở nào. Cuối cùng, trước ánh mắt của bao người, hắn chỉ có thể nghiến răng, ôm quyền hành lễ:

 

"Là tại hạ suy nghĩ không chu toàn, vô ý mạo phạm cô nương. Mong Triệu cô nương thứ lỗi."

 

Dứt lời, hắn liền quay người, hậm hực bơi ngược về phía bờ.

 

Ta âm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm, lập tức lớn tiếng gọi:

 

"Phục Linh! Mau bảo Lưu ma ma dẫn theo đám bà tử lại đây! Trước tiên dọn sạch người không phận sự trong vườn, sau đó mới được kéo ta lên!"

 

Giằng co hồi lâu, sau khi đám người tò mò đã bị giải tán, ta mới được các bà tử thân tín đưa lên bờ, nhanh chóng lên xe ngựa trở về Triệu phủ.

 

Khi đứng trước cánh cổng sơn son thếp vàng nguy nga tráng lệ của Triệu gia, ta không kìm được mà nước mắt lưng tròng. Nhà vẫn còn, người thân cũng vẫn còn, thật tốt biết bao.

 

Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không để Triệu gia đi vào vết xe đổ đẫm máu của kiếp trước. Ta muốn cùng phụ mẫu sống một đời bình an, phú quý vinh hoa.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!