Anh ta ám chỉ tôi là kẻ bất tài, vô dụng, chỉ biết dựa hơi, đu bám quan hệ để kiếm vai diễn. Thế là cả mạng xã hội như thùng thuốc súng được châm ngòi, đồng lòng đòi tôi phải cuốn gói khỏi showbiz ngay lập tức.
Mẹ kiếp, tên khốn nạn! Tôi đang điên tiết muốn làm ngay một bài thơ con cóc để chửi rủa hắn cho Hà Dạ nghe cho bõ ghét.
Nhưng thơ còn chưa kịp gieo vần, thì trong đầu bỗng vang lên một âm thanh máy móc lạnh lẽo: "Ding! Hệ thống diễn xuất đã kích hoạt. Bạn đã nhận được kỹ năng: Sát nhân thành thạo. Bạn nắm vững mọi kiến thức và kỹ năng liên quan đến việc tước đoạt mạng sống con người."
Cái quái gì thế này? Cái hệ thống này ngoi lên từ mười tám tầng địa ngục à?
Từ ngày định mệnh đó, tôi hóa thân vào các vai phản diện xuất sắc đến mức rợn người. Diễn xuất của tôi chân thực đến độ giáo trình giảng dạy tại các trường điện ảnh phải thêm hẳn một chương riêng để phân tích tâm lý nhân vật do tôi đóng.
Khoảnh khắc tôi đứng trên bục vinh quang nhận giải thưởng danh giá, phóng tầm mắt xuống dưới khán đài, lại chẳng thấy fan hâm mộ đâu. Thay vào đó là một rừng cảnh sát hình sự, bác sĩ pháp y và kiểm sát viên đang lăm lăm sổ tay ghi chép, ánh mắt soi xét từng cử chỉ của tôi.
Cư dân mạng thì hoảng loạn tột độ, đồng loạt tag tài khoản của tổ Trọng án vào, khẩn thiết đề nghị điều tra: "Nhìn ánh mắt cô ta đi, cái này chắc chắn không phải là diễn đâu!"
...
Quay lại thời điểm hiện tại, ngay khi thông báo tôi đảm nhận vai nữ chính trong bộ phim "Tình Yêu Mãn Điểm" được tung ra, mạng xã hội lập tức nổ tung với hàng loạt tiếng than trời trách đất.
"Lại là cô minh tinh 'Trợn Mắt Thần Chưởng' này nữa à?"
"Diễn xuất cứng đờ như tượng sáp Madame Tussauds, có khi ném con AI vào đóng còn giàu cảm xúc hơn cô ta."
"Fan nguyên tác phản đối kịch liệt! Ai đó làm ơn đổi nữ chính đi, đừng phá nát hình tượng trong lòng tôi!"
Giữa tâm bão dư luận, chị quản lý gọi điện đến, giọng điệu đầy vẻ ngán ngẩm pha chút ẩn ý:
"Giác Hạ à, em cũng ra mắt được 10 năm rồi, lăn lộn trong nghề chừng ấy thời gian mà vẫn chưa có nổi một tác phẩm tiêu biểu nào lận lưng. Chị vừa đăng ký cho em mấy lớp nâng cao kỹ năng diễn xuất, em có định vác xác đi học không đấy?"
Tôi ngước mắt nhìn trời, thở dài thườn thượt: "Em thuộc làu cả cuốn 'Kỹ thuật diễn xuất' rồi mà chị."
Chợt nhớ lại lời nhận xét của thầy dạy diễn xuất hôm trước, lòng tôi lại càng thêm chua xót: "Khuôn mặt này của em đúng là được ông trời thưởng cơm ăn, nhưng tiếc là... bát cơm này ông ấy xới hơi vơi."
Hồi mới debut, tôi theo đuổi hình tượng nữ thần thanh xuân vườn trường, đôi mắt mèo to tròn, gương mặt ngây thơ búng ra sữa, chuyên trị những vai nữ chính phim thần tượng với lời thoại kinh điển kiểu: "Em không nghe! Em không nghe!"
Có lần tôi muốn thử thách bản thân, chuyển sang đóng hình tượng nữ cường gai góc, kết quả là sai lầm nối tiếp sai lầm.
Trưởng Fanclub của tôi đã phải chặn tôi ngay tại sân bay, nắm chặt tay tôi mà tha thiết khuyên can: "Chuyển hướng hình tượng tốt lắm, nhưng lần sau đừng chuyển nữa chị nhé."
Bộ phim đó đã lập kỷ lục điểm số thảm họa trên Douban với con số 2.7 tròn trĩnh, trở thành vết nhơ không thể gột rửa trong sự nghiệp của tôi.
Đúng lúc tôi còn đang chật vật chưa kịp vực dậy danh tiếng, thì Trịnh Nam Châu - gã bạn trai cũ kiêm Ảnh đế cao quý - lại bồi thêm một nhát dao chí mạng ngay trên sóng truyền hình quốc gia.
"Mặc dù Giang Giác Hạ là bạn gái cũ của tôi, nhưng xét về diễn xuất, chúng tôi không cùng một đẳng cấp."
Ống kính máy quay ngay lập tức lia cận cảnh khuôn mặt điển trai không góc chết của anh ta, bắt trọn ánh mắt đầy vẻ khinh thường và ngạo mạn.
"Một người bạn tốt của tôi, tốt nghiệp chính quy Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, suốt ba tháng trời đi thử vai không dám ăn một miếng đồ dầu mỡ nào để giữ dáng. Vậy mà có kẻ chỉ cần lượn lờ trước mặt đạo diễn một vòng là có vai diễn ngay. Đây không phải là dựa vào quan hệ, đi cửa sau thì là gì?"
Ngay tối hôm đó, hashtag #GiangGiacHaDuaHoi và #GiangGiacHaCutKhoiShowbiz leo thẳng lên top trending, chễm chệ ở vị trí số một đến tận nửa đêm.
Đạo diễn Lưu gọi điện cho tôi, giọng nói đầy vẻ lúng túng và ái ngại:
"Giác Hạ à, về vai nữ chính... phía nhà đầu tư quyết định cần phải xem xét lại."
Trong cái giới giải trí hào nhoáng nhưng bạc bẽo này, người ta chia nghệ sĩ thành hai loại rõ rệt: phái thần tượng và phái thực lực. Sự phân biệt này gay gắt chẳng khác nào so sánh giữa mì gói bình dân và sơn hào hải vị vậy.
Trịnh Nam Châu vừa mới chạm tay vào cúp vàng Ảnh đế, lập tức muốn phủi sạch mọi quan hệ quá khứ với tôi, tiện thể giẫm đạp lên danh dự của tôi để làm bàn đạp leo lên vị trí cao hơn.
Ban đầu, chuyện giữa tôi và anh ta vốn là phim giả tình thật. Yêu nhau mặn nồng suốt hai năm trời, tôi cứ ngỡ mối tình này sẽ bền vững như keo sơn, cho đến một ngày định mệnh.
Hôm ấy, tôi vô tình cầm điện thoại của anh ta lướt xem, và đập vào mắt là một màn kịch còn "cẩu huyết" hơn cả phim truyền hình khung giờ vàng lúc 8 giờ tối.
Ôn Ý - cô em gái cùng trường, "thanh mai trúc mã" trong miệng anh ta - nhắn tin hỏi han về cách diễn xuất vào lúc nửa đêm canh ba.
Không chỉ hỏi suông, cô ả còn đính kèm cả những bức ảnh hở hang, thiếu vải trong khung chat. Trịnh Nam Châu khi ấy chắc chỉ thiếu nước nhập vai thầy giáo tận tâm, lao đến tận nơi để "cầm tay chỉ việc" cho cô ta nữa mà thôi.
Ai cũng nghĩ tôi - một nữ chính chuyên trị vai bánh bèo ngốc nghếch trên màn ảnh - khi gặp chuyện này sẽ suy sụp, sẽ khóc lóc chạy dưới mưa như trong mấy bộ phim thần tượng ba xu.
Xin lỗi, tôi đâu có ngu!<
Tôi cực kỳ bình tĩnh, chụp lại toàn bộ màn hình tin nhắn, tải lên đám mây lưu trữ trên mọi thiết bị có thể. Sau đó, tôi lặng lẽ thu dọn hành lý, cuốn gói rời đi ngay trong đêm.
Vì lý do công việc và hợp đồng ràng buộc, tôi bị ép phải nuốt cục tức vào trong, thông báo với truyền thông là "chia tay trong hòa bình".
Giờ nghĩ lại vẫn thấy cay sống mũi.
Tôi lập tức soạn một tin nhắn dài dằng dặc, gửi gắm những lời "yêu thương" thắm thiết nhất đến mồ mả ba đời nhà hắn.
Nhưng ngay sau khi bấm gửi, một dấu chấm than đỏ chót hiện lên đầy trêu ngươi.
Tôi đã bị chặn.
Tức chết bà rồi!Nuốt không trôi cơn giận, tôi nhất quyết kéo chị quản lý đi tìm paparazzi, thề phải phanh phui bằng được bộ mặt thật của đôi "gian phu dâm phụ" kia.
Nhưng chị quản lý vốn là người lăn lộn trong nghề đã lâu, đầu óc vô cùng tỉnh táo và tinh ranh. Chị lập tức ngăn tôi lại, thở dài khuyên can:
"Bây giờ em có tung tin ra thì cũng chẳng ai tin đâu. Khéo người ta lại nghi ngờ em photoshop ảnh để trả thù tình cũ nữa đấy."
Chị ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng đầy lo lắng:
"Hơn nữa, nếu em công khai 'xé rách mặt' với Ảnh đế như vậy, công ty cũng sẽ không đứng ra bênh vực em đâu. Nói thẳng ra, bản thân em đang trên đà hết thời, sự nghiệp thì mờ mịt vì cái vụ lùm xùm thay đổi diễn viên kia. Cấp trên đang cân nhắc xem có nên chấm dứt hợp đồng với em hay không đấy."
Từng lời của chị như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, nhưng lại là sự thật trần trụi.
Một nữ minh tinh khi bước sang tuổi ba mươi, hoặc là chấp nhận đóng mấy vai bà nội trợ cáu kỉnh, hoặc là chẳng có phim để đóng, chỉ còn nước chuẩn bị về quê lấy chồng sinh con.
Trong khi đó, nam minh tinh đến độ tuổi ba mươi, bốn mươi, thậm chí là năm mươi, thì đó mới là thời kỳ hoàng kim của họ. Phía trước vẫn còn vô số vai diễn hấp dẫn đang chờ đón bọn họ. Thật bất công làm sao!
Đêm hôm đó, tôi chán nản nằm dài trên giường, mắt nhìn chằm chằm vào con số người hâm mộ đang tụt dốc không phanh trên mạng xã hội.
Bất chợt, một âm thanh vang lên trong đầu tôi:
"Tinh! Bạn đã thức tỉnh Hệ Thống Diễn Xuất. Bạn có muốn tiếp nhận không?"
Giọng nói máy móc, vô cảm vang vọng trong tâm trí khiến tôi sững sờ. Nhưng rất nhanh, như người chết đuối vớ được cọc, tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
"Tiếp nhận! Tiếp nhận ngay lập tức!"
Trước mắt tôi lập tức hiện ra viễn cảnh huy hoàng: tôi bước lên đỉnh cao của giới giải trí, tay nâng cao tượng vàng Oscar danh giá, hào quang rực rỡ...
"Tinh! Bạn đã nhận được: Kỹ năng Sát Nhân. Bạn sẽ nắm vững tất cả kiến thức và kỹ năng liên quan đến việc giết người."
Tôi: "..."
Cái... *What the hợi* gì đây?
Cái hệ thống này vừa ngoi lên từ tầng địa phủ nào vậy? Đây là kỹ năng mà một nữ minh tinh cần phải nắm vững sao?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù gì có hệ thống cũng vẫn tốt hơn là tay trắng. Ôm theo chút hy vọng mong manh, tôi đánh liều đến phim trường tìm đạo diễn Lưu để bàn bạc lại chuyện vai nữ chính trong bộ phim "Tình Yêu Mãn Điểm".
Vừa đặt chân đến phim trường, tôi lập tức cảm nhận được sự xa lánh toàn diện. Những nhân viên từng quen biết, vồn vã chào hỏi tôi trước kia, giờ đều vờ như không nhìn thấy tôi.
Trong khi đó, trợ lý của Ôn Ý thì cười tươi rói, đi phát trà sữa khắp nơi, vẻ mặt đắc ý chẳng khác gì đang ăn mừng chiến thắng.
Tôi cố lấy lại bình tĩnh, hít một hơi sâu rồi tiến đến gần đạo diễn Lưu. Ông ấy chẳng buồn ngước mắt lên nhìn tôi, chỉ lạnh lùng phán một câu:
"Tôi đang bận. Lát nữa hãy nói."
Trên màn hình monitor, cảnh thử vai đã bắt đầu.
Đây là phân đoạn cao trào của bộ phim: nữ chính kiếp trước hiểu lầm nam chính, tức giận bỏ đi. Nhưng chưa kịp đi xa thì bị nhân vật phản diện chặn đường, cứa cổ hạ sát.
Diễn viên đóng vai phản diện nâng thanh kiếm đạo cụ lên, vung về phía cổ Ôn Ý. Cô ta lập tức diễn: đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn tràn đầy kinh hoàng và tuyệt vọng, rồi từ từ ngã xuống đất một cách đầy... thê lương.
Ngay lúc đó, âm thanh máy móc trong đầu tôi lại vang lên:
"Tinh! Cách chết do bị cứa cổ: Cần sử dụng vũ khí đặc biệt. Dao kiếm thông thường không thể chém đứt cơ bắp quanh cổ chỉ trong một nhát. Cần dùng dao nhỏ, đâm chính xác vào vị trí yết hầu, sau đó rạch ngang, đồng thời phải cắt đứt cả động mạch cảnh và tĩnh mạch cảnh. Nếu không, nạn nhân có thể sống thêm nửa tiếng nữa trong đau đớn."
Cả phim trường đột nhiên im lặng như nghĩa địa.
Đạo diễn Lưu quay phắt sang nhìn tôi, ánh mắt như thể nhìn thấy một tên sát nhân biến thái vừa trốn trại.
Chết tiệt! Tôi vừa lỡ miệng đọc to dòng thông tin mà hệ thống vừa hiển thị trong đầu!
"Cắt!"
Ôn Ý đang nằm dưới đất liền bò dậy, vẻ mặt lạnh tanh, giọng điệu đầy mỉa mai:
"Học thuộc lòng nhiều tư liệu chuyên môn thì có ích gì? Diễn xuất kém cỏi thì cũng vô dụng thôi, chị ạ."
"Giác Hạ!"
Đạo diễn Lưu đột nhiên cắt ngang lời châm chọc của Ôn Ý, quay sang tôi hỏi:
"Nếu là em, em sẽ diễn cảnh này thế nào?"
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi. Kẻ thì tò mò, kẻ thì chờ xem kịch hay.
Bề ngoài tôi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng thực chất trong đầu đang điên cuồng nhập từ khóa vào hệ thống: *Phản ứng của nạn nhân bị cứa cổ.*
Hàng loạt hình ảnh kinh dị lập tức hiện ra: máu me bê bết, cổ họng bị rạch toác, những cái chết đau đớn... Tôi siết chặt nắm tay, cố gắng lọc và chọn ra một phản ứng phù hợp nhất với cái tông màu của bộ phim "Thanh Xuân lãng mạn" này.
Sau đó, tôi quay sang bảo diễn viên phản diện:
"Anh đổi sang dùng dao găm đạo cụ đi, như thế sẽ tạo hiệu ứng chân thực hơn."
Cảnh quay bắt đầu.
Bình Luận Chapter
0 bình luận