Không kịp đề phòng.
Tống Thượng thư thế mà lại coi trọng ta.
Ta mượn cớ đi nhà xí, soi trước gương đồng nửa ngày.
Ta không đen như cục than giống ba năm trước, nhưng cũng không tuấn tú đến mức này chứ.
Kết quả càng soi gương càng cảm thấy mình thật sự khiến người ta yêu thích.
Đôi mắt không lớn không nhỏ, thắng ở có thần.
Lông mày không đậm không nhạt, cũng vừa vặn.
Ta nhìn trái nhìn phải, đắc ý.
Ánh mắt Tống Thượng thư không tệ nha.
"Chậc chậc chậc, Phan An tái thế cũng không có mị lực lớn như ngươi."
Ta hài lòng, ngâm nga một khúc hát rồi ra cửa.
Kết quả vừa đi hai bước, đã nhìn thấy Tống Khải đi tới trước mặt.
Ta sợ tới mức không dám thở, lập tức nghiêng người trốn sau tường.
Tống Khải đang nghe thuộc hạ nói cái gì, lúc đi qua bức tường kia, bỗng nhiên dừng bước.
Hắn tĩnh lặng, hồi lâu không nhúc nhích.
Ta qua khe hở của bức tường, lặng lẽ nhìn hắn.
Mới phát hiện ba năm không gặp, hắn đã lạnh lùng hơn rất nhiều, hai bên tóc mai lại có từng sợi tóc bạc.
Trời ạ, trai tráng mà sớm suy tàn.
Tống Khải cúi đầu, bỗng nhiên nhíu mày sờ tóc mai của mình một cái, sau đó vội vàng rời đi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đi dự tiệc.
Xui xẻo thế nào lại gặp Tống Vân Hiên.
Hắn vội vội vàng vàng không biết muốn đi làm gì.
Đụng ngay mặt ta.
Bẹp một tiếng, nho trong tay hắn rơi vỡ đầy đất.
Tống Vân Hiên tức giận đến dựng tóc gáy, hung tợn trừng mắt nhìn ta.
Nhưng hắn trừng trừng, rồi chớp chớp mắt.
Tim ta lập tức treo lên.
Tống Vân Hiên mím môi, không hiểu sao mắng một câu: "Ngươi nhìn thế nào cũng thấy đáng ghét!"
Hắn cúi đầu nhặt nho, đau lòng nói: "Haizz, khó khăn lắm mới trộm được nho từ chỗ tổ phụ, đều nát cả rồi. Còn muốn cúng cho Kinh Trập trước bài vị nữa chứ."
Ta nhìn hắn mở miệng nhắc tới hai chữ Kinh Trập, nước mắt liền rơi xuống.
Tống Vân Hiên ngẩng đầu, như mất hồn lẩm bẩm: "Đêm nay, không biết có chết được không."
Ta lúc này mới nhìn thấy cổ tay hắn có vết thương mới.
Ta nhịn không được khuyên nhủ: "Lâm mỗ tuy không biết Tiểu Tống công tử có việc gì khó, nhưng nhân sinh trên đời, không có cửa ải nào không qua được. Vạn sự phải nhìn về phía trước."
Tống Vân Hiên nhìn ta: "Ngươi cũng họ Lâm?"
Ta đang định nói chuyện.
Tống Khải từ bên cạnh đi tới, không nhanh không chậm đứng bên cạnh ta nói: "Đây là Hộ bộ Tư nông quan, Lâm Tước, Lâm đại nhân."
Chỉ ngắn ngủi nửa khắc đồng hồ không gặp.
Tống Khải thay một bộ y phục màu xanh may bằng gấm Lưu Quang, khiến hắn trông như trúc mới sau mưa.
Trên người còn dùng một loại huân hương dễ ngửi, câu dẫn đáy lòng ta ngứa ngáy.
Ta lén liếc hắn một cái, phát hiện tóc bạc bên mai hắn không còn nữa.
Quái lạ! Sao thoáng cái lại trở nên tuấn tú như vậy!
Tống Vân Hiên nhìn Tống Khải, lại nhìn ta, bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: "Tứ thúc! Chúng ta đã nói phải thủ tiết cả đời cho Lâm Kinh Trập! Nếu người thấy người khác mà thay lòng đổi dạ, ta giết tên tiện nhân này trước!"
Ta sợ tới mức vội vàng xua tay nói: "Tiểu Tống công tử, có lẽ ngài hiểu lầm rồi."
Tống Vân Hiên chỉ cười lạnh: "Hiểu lầm cái gì mà hiểu lầm! Ta vừa nhìn thấy ngươi tâm can liền run rẩy, hồn cũng cảm thấy lâng lâng. Tứ thúc cùng ta một ánh mắt, tuyệt đối là coi trọng ngươi rồi!"
Hắn nói xong lời này, mặt đỏ lên rồi lại trắng bệch.
Nước mắt tuôn rơi: "Hóa ra, ta cũng là loại tiện nhân có mới nới cũ. Kinh Trập, đêm nay ta tới gặp nàng!"
Tống Khải liếc mắt ra hiệu, tùy tùng của hắn trực tiếp đánh ngất Tống Vân Hiên.
Từ đầu tới cuối ta đều ngơ ngác.
Tống Khải nhẹ giọng nói: "Lâm đại nhân chớ trách, từ ba năm trước đây ta và Vân Hiên đau đớn mất đi người yêu, đều có chút không bình thường."
Ta nghe xong lời này, trong lòng cảm thấy chua xót lạ thường.
Cứ tưởng chỉ l
Ta chỉ có thể cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Ừm, ta không trách vừa rồi Tiểu Tống công tử nói sảng."
Tống Khải lại nói: "Hắn có một câu nói ngược lại không sai, ta thật sự vừa thấy đã yêu Lâm đại nhân. Từ hôm nay trở đi, ta dự định chính thức theo đuổi Lâm đại nhân, nếu ngươi cảm thấy bị mạo phạm, có thể báo cho tại hạ biết."
Ta trợn mắt há hốc mồm: "Bây giờ ta đã cảm thấy bị mạo phạm rồi."
Tống Khải mỉm cười: "Tại hạ biết rồi."
17
Ta cùng Tống Khải yêu đương trong sáng!
Nương ta ăn dưa hóng chuyện: "Chậc chậc chậc, con không thể đổi một nam nhân khác chơi đùa sao?"
Tú Hổ ý vị thâm trường nói: "Ta đã nói ở bên ngoài ba năm, đại nhân không có trêu hoa ghẹo nguyệt, thì ra là không thể quên được."
Ta hùng hồn nói: "Vậy các ngươi nói xem, còn có nam nhân nào tuấn tú hơn Tống Khải không?"
Hai người bọn họ hiếm khi trầm mặc.
Ta ngẩng đầu, mang theo tư thế thắng lợi nghênh ngang rời đi.
Ta từ tường sau leo ra, Tống Khải ở phía dưới đỡ ta.
Ta thấy có một đồng liêu Hộ bộ đi qua, vội vàng kéo Tống Khải đi.
Những người này, ai nấy đều là nhân vật có mặt mũi.
Nhưng vì miếng ăn, mặt mũi cũng không cần, cả ngày tới cửa chặn ta.
Một hơi chạy qua hai con phố, ta mới yên lòng.
Quay đầu, nhìn thấy Tống Khải đang cười.
Ta buồn bực: "Ngươi cười cái gì?"
Tống Khải lắc lắc tay hai chúng ta đang nắm chặt lấy nhau.
Da mặt ta dày lắm rồi, không giữ mồm giữ miệng nói: "Lúc trước hai ta cũng như vậy... Ách..."
Ta liếc Tống Khải một cái.
Trong đầu hiện lên vô số cảnh xuân.
Tống Khải tựa như không nghe thấy, buông lỏng tay của ta ra.
Ta vẫn chưa thỏa mãn mà ngửi ngửi tay, thật thơm a.
Đáng tiếc, hai đại nam nhân tay nắm tay thật sự không ra thể thống gì.
Hai chúng ta đi dạo đến đêm, lại uống mấy chén rượu nhỏ trong tửu lâu, dự định ai về nhà nấy.
Lúc đi ngang qua một con hẻm tối đen.
Tống Khải bỗng nhiên kéo ta vào, không nói một lời liền hôn tới.
Ta chỉ sửng sốt một chút, ôm cổ hắn hận không thể hôn hắn đến tróc da!
Củi khô lửa bốc, cháy đùng đùng.
Tay của ta sờ loạn bốn phía.
Tống Khải đè ta lại, hít sâu một hơi, ôm ta nhanh chóng trở về nhà.
Màn trướng bị hắn dùng chân đá xuống.
Hai chân ta quấn lấy eo hắn, áp sát vào, phát hiện hắn đã căng trào tư thế sẵn sàng.
Ta cảm thấy Tống Khải đang lắc lư, màn trướng cũng đang lắc lư.
Trời đất quay cuồng, ta nhìn thấy hoa văn trên gối.
Thân thể trướng lên, ngực cũng căng tức.
Trên cổ có chút ướt át.
Ta quay đầu nhìn, thấy trên mặt Tống Khải xẹt qua một dòng lệ.
Hắn hôn lên môi ta, nhẹ giọng nói: "Lâm Kinh Trập, tâm nàng thật độc ác."
Tống Khải che mắt ta lại, không cho ta nhìn hắn.
Ta lại có thể cảm giác được lực đạo của hắn, giống như thật sự hận ta cực độ.
Nhưng từng giọt nước mắt rơi trên lưng ta, lại như yêu ta thê thảm.
Bên ngoài vang lên một tiếng sấm, trong phòng dần dần nóng bức, còn mang theo vài phần ẩm ướt.
Sự tồn tại của Tống Khải mãnh liệt chưa từng có.
Ta vuốt ve mặt hắn nói: "Dư đảng của Xương Vương một ngày chưa sạch, ta không thể trở về. Ta không thể lấy tính mạng người nhà ra đùa giỡn, cho nên chỉ có thể trốn thật xa về phía nam."
Ta dừng một chút, lại nói: "Ta tưởng rằng, ngươi đã sớm quên ta."
Tống Khải nhìn chăm chú vào ta: “Vậy còn nàng, quên ta rồi sao?"
Ta suy nghĩ một chút nói: "Nếu ngươi quên ta, vậy ta sẽ quên ngươi."
Tống Khải rầu rĩ một tiếng, hoàn toàn phủ lên người ta.
Hắn hồi lâu không nhúc nhích, cứ dán sát vào ta như vậy.
"Cứ ngủ một đêm như vậy được không?"
Ta buồn ngủ đến mơ hồ, không đáp lại hắn.
Bình Luận Chapter
0 bình luận