XUNG QUANH TA TOÀN LÀ PHẢN DIỆN Chương 1

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Combo ưu đãi Bọt vệ sinh nam giới Oniiz, Dung dịch vệ sinh Masculine Foam - Tặng nước hoa cao cấp

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Ngày ta tìm được chốn dung thân, mọi chuyện lại khởi đầu trong một tình cảnh dở khóc dở cười. Khi ấy, ta đang co rúc nơi góc tối dưới gầm giường, lén lút gặm nhấm chiếc bánh bao vừa trộm được. Bên ngoài, tên ngốc tử nhà họ Phó lại đang ầm ĩ tranh cãi với song thân. Hắn gào lên, giọng điệu đầy uất ức, oán trách cớ sao người ta ai cũng có muội muội, chỉ riêng mình hắn là không, nhất định là do phụ mẫu không chịu nỗ lực.

 

Đám hồ bằng cẩu hữu, huynh đệ đồng môn của Phó Minh Hành, kẻ nào cũng có một tiểu muội phấn điêu ngọc trác để cưng chiều, chỉ riêng hắn là lẻ bóng đơn côi.

 

 

Hắn ghen tỵ đến phát điên, dăm bữa nửa tháng lại nổi trận lôi đình, lăn ra ăn vạ. Mọi lần, kết cục của màn náo loạn này luôn là hắn bị phụ mẫu dần cho một trận nên thân rồi tống cổ ra ngoài cửa.

 

Ta ẩn nấp ở đây đã lâu, sớm đã quen thuộc với vở kịch ấy rồi.

 

Thế nhưng lần này lạ thay, Phó gia phu phụ lại chẳng hề động thủ. Ta còn đang thấp thỏm kinh ngạc thì bóng tối trước mắt bỗng bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng chói lòa.

 

Phó lão gia thò tay vào, lôi tuột ta từ dưới gầm giường ra ngoài. Ông xách ta lủng lẳng giữa không trung tựa như xách một con mèo hoang bẩn thỉu.

 

Phó phu nhân nhìn ta, đôi mày thanh tú hơi cau lại, ánh mắt đầy vẻ dò xét. Bầu không khí đang căng thẳng ngưng trệ thì Phó Minh Hành bỗng hét toáng lên, vẻ mặt kinh hoàng tột độ:

 

"Trời đất ơi! Cái bánh bao nương làm cứng như đá, đến chó trong nhà còn chê, thế mà con nhóc này lại nuốt trôi được sao?"

 

Ta ôm chặt chiếc bánh bao cứng ngắc trong tay, chân tay luống cuống chẳng biết giấu vào đâu, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Lại sắp bị đánh rồi sao?

 

Nhưng thôi, đánh cũng được, đau đớn một chút cũng chẳng sao, miễn là cái bụng này không còn réo gọi vì đói.

 

Nào ngờ Phó phu nhân bỗng nhiên nổi giận, nhưng cơn thịnh nộ ấy không giáng xuống đầu ta. Bà quay sang quát lớn vào mặt đứa con trai ngốc nghếch:

 

"Chẳng phải con luôn mồm đòi có muội muội sao? Nhìn cho kỹ đi, đây chính là muội muội của con đấy!"

 

Phó Minh Hành nhìn ta, ánh mắt chán ghét như nhìn thấy một sinh vật kỳ dị, kinh hãi thốt lên:

 

"Nương ơi, muội muội nhà người ta ai nấy đều phấn điêu ngọc trác, thơm tho mềm mại, cớ sao muội muội của con lại gầy gò đen nhẻm, vừa bẩn vừa hôi thế này?"

 

Ta cúi gằm mặt, đôi bàn tay khẳng khiu nắm chặt vạt áo cũ nát, không dám hé răng nửa lời. Phó Minh Hành gào lên đầy uất ức:

 

"Ta không cần thứ muội muội xấu xí như vậy!"

&n

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

bsp;

Dứt lời, hắn quay lưng bỏ chạy biến. Phụ mẫu họ Phó nhìn theo bóng lưng hắn rồi lại quay sang nhìn ta, đồng loạt thở dài sườn sượt rồi cũng lặng lẽ rời đi.

 

Đợi họ đi khuất, ta mới dám nhặt lại chiếc bánh bao rơi vương vãi trên đất, phủi bụi, rồi chui tọt vào gầm giường, tiếp tục gặm nhấm.

 

Một lát sau, tiếng than thở não nề của hai vị trưởng bối lại vọng vào tai ta.

 

"Trời đất ơi, chúng ta đúng là có khiếu nhặt đồ thật. Phó Minh Hành là nam phản diện, con bé ăn mày kia lại là nữ phản diện.

 

Thế chẳng phải cả nhà ta thành sào huyệt phản diện hay sao? Giờ tính thế nào đây? Nuôi hay không nuôi?"

 

Câu chuyện bỗng rơi vào trầm mặc, rõ ràng là họ đang vô cùng khó xử. Ta chẳng hiểu hai chữ "phản diện" nghĩa là gì, nhưng nghe giọng điệu sầu não ấy, hình như sự tồn tại của ta sẽ mang đến tai ương cho họ.

 

Thực ra, ta đã cư trú dưới gầm giường nhà họ Phó được nửa tháng nay rồi. Mỗi khi bọn họ vắng nhà, ta lại lén lút mò vào bếp tìm cái ăn. Kỳ lạ thay, trong bếp lúc nào cũng đỏ lửa, cơm canh luôn được giữ nóng hổi như đang đợi sẵn ai đó.

 

 

Ăn no rồi, chân tay có chút khí lực, ta liền giúp họ giặt sạch y phục, lau chùi bàn ghế đến mức sáng bóng có thể soi gương được.

 

Phó Minh Hành từ thư viện trở về, thấy căn nhà như được thay da đổi thịt thì ngạc nhiên lắm. Hắn thường ngẩng cổ lên hỏi:

 

"Cha nương, hai người nói thật đi, có phải nhà ta có 'Nàng Tiên Ốc' trong truyền thuyết ghé thăm không?"

 

Phó mẫu nghe thế liền thẳng tay vỗ một cái "bốp" vào gáy hắn, quát lớn:

 

"Ta đã dạy bao lần rồi, đó chỉ là mộng tưởng hão huyền của lũ nam nhân lười biếng trước khi chết thôi.

 

 

Ngươi tự nhìn lại bản thân mình xem, đời nào có mỹ nhân như hoa như ngọc lại cam tâm tình nguyện đi hầu hạ, làm thê tử cho cái kẻ ngốc nghếch như ngươi chứ!"Phó Minh Hành ôm đầu, nhăn nhó rên rỉ:

 

"Nương à, hay là sau này con làm 'Lang quân Ốc sên' để người ta nuôi được không? Học hành khổ ải quá, con thực sự không muốn cố gắng nữa rồi."

 

Phó mẫu nheo mắt, ánh nhìn sắc bén đánh giá gương mặt ngày càng trổ mã, lộ rõ vẻ yêu nghiệt họa thủy của nhi tử, thoáng chút trầm ngâm như đang nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của việc để hắn đi ăn bám nữ nhân.

 

Ta nằm co ro dưới gầm giường, lắng nghe tiếng họ cãi vã mà trong lòng lại dâng lên một cảm giác yên ổn lạ kỳ. Nếu cả đời này cứ được sống dưới gầm giường nhà họ Phó như thế thì tốt biết bao. Tiếc thay, kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.

 

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!