GIAI THOẠI VỢ XẤU THÀNH HÒA AN Chương 13

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

Set 3 son bóng làm đầy môi Plumping Lip Glow Volumizer 5ml

SHOPEE

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

Xuân qua Thu đến, chẳng mấy chốc, ngày Dịch Hàn Chi bước vào trường thi cũng đã tới.

 

Người ra tiễn hắn đi, ngoài ta và cha chồng, còn có cả Tiểu Mẫu Đơn. Khế ước bán thân của nàng ở Cẩm Sắc phường đã mãn hạn, nay nàng đã trở thành một cô nương tự do.

 

Nàng mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, thanh khiết và dịu dàng như một đóa thủy tiên. Khi ánh mắt ta chạm phải nàng, Tiểu Mẫu Đơn thoáng chút lúng túng, có lẽ nàng nghĩ ta vẫn còn để bụng chuyện cũ, liền khẽ cúi đầu định lẩn tránh đi nơi khác.

 

Ta vội gọi nàng lại, mỉm cười chân thành:

 

"Tiểu Mẫu Đơn cô nương, chúc mừng cô đã thoát khỏi khổ ải. Từ nay về sau, hãy hướng về phía Xuân Sơn tươi đẹp mà sống."

 

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt dao động. Thân là nữ nhi, ta hiểu hơn ai hết những nỗi truân chuyên mà nàng đã phải trải qua...Bởi vì ta hiểu hơn ai hết, việc có thể thoát khỏi bóng tối của quá khứ, được sống lại một cuộc đời mới trọn vẹn, chính là điều đáng mừng nhất thế gian.

 

Tiểu Mẫu Đơn nghe vậy, đôi mắt rưng rưng xúc động, nàng khẽ đáp:

 

"Cảm ơn phu nhân. Phu nhân và Dịch công tử... thật sự là một đôi trời sinh."

 

Nàng đến tìm ta là để nói lời từ biệt. Nàng bảo rằng ở Tây Vực xa xôi nghe nói có danh y chữa được bệnh mù lòa, nàng muốn đưa A nương đi thử vận may, cũng coi như là tìm cho mình một cơ hội để bắt đầu lại từ đầu.

 

Trước đây, người bạn duy nhất của nàng ở thành Hòa An này là Dịch Hàn Chi. Nhưng giờ đây, nàng biết người ấy đã có chốn để quay về, đã có người thực tâm thương yêu, nên nàng cũng yên lòng mà rời đi.

 

***

 

Ngày bảng vàng niêm yết, cả thành Hòa An lại được một phen dậy sóng.

 

Vị công tử bột Dịch gia, kẻ từng nổi tiếng lười biếng, mê cờ bạc, xem kỹ viện như nhà, nay lại chễm chệ đề tên trên bảng vàng, đỗ đầu kỳ thi, trở thành vị Tân Trạng Nguyên trẻ tuổi nhất trong triều.

 

Khắp thành ồn ào náo nhiệt, người người đều trầm trồ ngưỡng mộ, coi đó là kỳ tích ngàn năm có một.

 

Tin hỷ báo truyền về Dịch phủ, Dịch Lão Gia kích động đến mức ôm bài vị của phu nhân đã khuất mà khóc ròng rã suốt ba ngày ba đêm.

 

"Phu nhân ơi, bà có linh thiêng thì nhìn xem, con trai của chúng ta cuối cùng cũng nên người rồi!"

 

Chiết Chiết cùng đám gia nhân trong phủ thì chạy đôn chạy đáo khắp nơi, vừa đốt pháo ăn mừng, vừa phát tiền thưởng cho bá tánh. Tiếng pháo nổ vang trời, xác pháo đỏ rực bay lả tả như mưa hoa.

 

Ta đứng lặng lẽ nơi cổng phủ, ngẩng đầu nhìn bầu trời rợp sắc đỏ ấy, khóe môi bất giác mỉm cười, nhưng trong lòng lại thầm nhủ một câu chua xót:

 

"Cũng đã đến lúc rồi."

 

Không lâu sau đó, Dịch Hàn Chi vinh quy bái tổ, trở về từ Kim Loan điện.

 

Hắn khoác trên mình bộ triều phục đỏ thẫm thêu hoa gấm, đầu đội mũ cánh chuồn, cưỡi trên lưng con tuấn mã cao lớ

Website có sử dụng link tiếp thị liên kết SHOPEE.

Website có thể nhận hoa hồng khi bạn mua hàng qua link, nhưng giá sản phẩm không thay đổi.

SHOPEE
Mua ngay

Hồ yêu và đội ngũ tác giả/ editor xin chân thành cảm ơn

n. Dáng vẻ phong lưu tuấn tú của hắn rực rỡ giữa ánh nắng chiều tà, khí chất ngạo nghễ bức người.

 

Từng cái nhấc roi, từng nụ cười lơ đãng của hắn đều khiến trái tim vô số thiếu nữ trong thành Hòa An lỡ nhịp, chỉ biết thở dài ngưỡng mộ. Giờ đây, nếu những cô nương muốn gả cho hắn xếp hàng, e rằng có thể vòng quanh cả thành Hòa An cũng chẳng hết.

 

Nhưng Dịch Hàn Chi của hiện tại, đã không còn là vị công tử bột ngông cuồng năm nào nữa.

 

Việc đầu tiên hắn làm sau khi đỗ Trạng Nguyên không phải là mở tiệc ăn mừng, mà là dâng tấu sớ lên Bệ Hạ, xin được đích thân thanh tra Chu Huyện Lệnh.

 

Cuộc thanh tra sấm sét ấy đã làm rúng động cả triều đình. Không chỉ lôi ra ánh sáng những tội trạng tham ô, lạm quyền tày trời của cha con họ Chu bấy lâu nay, mà còn bóc gỡ cả một đường dây quan lại sâu mọt nhũng nhiễu dân lành.

 

Ngày đoàn xe áp giải phạm nhân đi qua, dân chúng hai bên đường vỗ tay reo hò, tung hoa hô vang tên Dịch Hàn Chi trên khắp các phố lớn ngõ nhỏ.

 

Bệ Hạ vô cùng hài lòng, long nhan đại hỷ, khen ngợi hắn tuổi trẻ tài cao, có gan có chí, thực sự là rường cột của nước nhà.

 

***

 

Ngay sau đó, một buổi yến tiệc trọng thể được mở ra trong cung để ban thưởng cho Tân Trạng Nguyên. Đây là vinh dự lớn lao bậc nhất, đủ để tên tuổi hắn lưu danh sử sách.

 

Theo lẽ thường, hắn nên đi một mình để nhận lấy hào quang ấy. Thế nhưng, Dịch Hàn Chi lại nhất định muốn đưa ta theo cùng.

 

Ta không khỏi kinh ngạc, lòng đầy bối rối. Hắn không sợ ta – một nha đầu quê mùa chỉ biết bán bánh nướng – sẽ làm mất mặt vị Tân Trạng Nguyên lang oai phong lẫm liệt này sao?

 

Nhưng rồi rất nhanh, ta nghĩ mình đã hiểu ra "ý đồ thật sự" của hắn.

 

Giữa yến tiệc xa hoa trong cung, tiếng đàn sáo du dương vang lên như nước chảy mây trôi. Chiêu Hoa Công Chúa – vị công chúa nổi danh tài sắc vẹn toàn của đương triều – mỉm cười bước đến trước mặt Dịch Hàn Chi.

 

Nàng trao cho hắn một chiếc khăn tay do chính mình thêu. Khăn lụa trắng tinh khôi, viền chỉ tơ vàng, thêu hình chữ "Chi" uốn lượn đầy tinh tế. Ánh mắt nàng nhìn hắn tình tứ, ẩn chứa những tâm ý khó giấu.

 

Cả điện Kim Loan rộ lên tiếng cười nói trêu ghẹo:

 

"Trạng Nguyên lang tài mạo song toàn, xứng đôi vừa lứa với Công Chúa điện hạ, quả là duyên trời tác hợp!"

 

Mọi người chỉ mải nhìn ngắm đôi trai tài gái sắc ấy, chẳng ai buồn để ý đến người vợ tào khang quê mùa đang ngồi thu lu bên cạnh hắn là ta.

 

Phải rồi, Trạng Nguyên sánh duyên cùng Công Chúa, đó mới là lẽ phải của thiên hạ, là cái kết viên mãn trong những vở kịch truyền kỳ. Còn ta, ta chỉ là kẻ đứng bên lề, lạc lõng giữa ánh hào quang rực rỡ ấy.

 

Nhìn hắn mỉm cười cúi đầu đáp lễ Công Chúa, trái tim ta chợt như có một khoảng trống không tên, lặng lẽ nứt toác ra từng chút một.

Bình Luận Chapter

0 bình luận
U
💬
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên bình luận về chapter này!