Ban đầu, ngày nào hắn cũng đến thăm. Dần dà, những chuyến đi thưa thớt hơn, biến thành ba ngày một lần, rồi một tháng một lần, và cuối cùng là nửa năm mới thấy mặt.
Mãi đến khi trong cung truyền thánh chỉ tuyển chọn tú nữ, ta mới mang theo cặp ngọc Long Phụng trở về kinh để chuẩn bị thành thân với hắn. Nào ngờ, hắn lại lạnh lùng thu hồi ngọc bội, tuyên bố muốn cưới Tô Cẩn Như.
Nương sợ ta nghĩ quẩn, liền bảo ta ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa, còn hứa trong vài ngày tới sẽ tìm cho ta một mối nhân duyên tốt đẹp khác trong kinh thành để ta tùy ý chọn lựa. Ta khẽ gật đầu, chẳng qua cũng chỉ vì không muốn khiến người lo lắng thêm.
Nào ngờ vừa bước chân ra khỏi phủ, tin tức Tiểu hầu gia Kỷ Sơ Hạn muốn cưới Tô Cẩn Như làm chính thất đã truyền đi khắp phố cùng ngõ hẻm. Dọc đường đi, đâu đâu cũng nghe thấy những lời đàm tiếu xì xào:
"Ngươi nghe gì chưa? Tiểu hầu gia Kỷ Sơ Hạn thà cưới một nghĩa nữ cũng quyết không lấy Tô Cẩn Hòa. Chẳng lẽ đích nữ Tướng quân phủ mắc chứng bệnh quái lạ gì sao?"
"Tô Cẩn Hòa suốt ngày chỉ biết múa đao lộng thương, Tiểu hầu gia phong nhã hào hoa như vậy, sao có thể thật lòng yêu một nữ tử thô lỗ chứ? Theo ta thấy, nữ nhân vẫn nên dịu dàng nhu mì một chút mới khiến lang quân vui lòng."
Những lời bàn tán tựa như từng mũi kim nhọn tẩm độc đâm thẳng vào tim ta, khiến lòng đau như cắt. Tỳ nữ Thực Dược tức giận đến run người, định bước lên lý luận phải trái với bọn họ, nhưng ta liền đưa tay ngăn lại.
Vừa quay người định rời đi, đập vào mắt ta lại là cảnh tượng Kỷ Sơ Hạn đang ân cần, nhẹ nhàng dìu Tô Cẩn Như bước xuống xe ngựa.
Tim ta thắt lại, đau nhói. Ánh mắt ôn nhu như nước kia, trước đây vốn chỉ dành riêng cho ta mà thôi.
Tô Cẩn Như từ xa nhìn thấy, liền gọi với lại, vội vàng đi đến trước mặt ta mở miệng giải thích:
"Tỷ tỷ, muội biết tỷ giận muội, ở trong phủ không chịu gặp mặt. Nhưng ca ca vẫn luôn có tỷ trong lòng, chẳng qua huynh ấy thấy muội thân thế đáng thương nên mới muốn giúp đỡ muội thôi. Nếu tỷ giận, cứ đánh mắng muội cũng được, chỉ xin tỷ đừng vì muội mà trách móc ca ca."
Lời nàng ta vừa dứt, mọi người xung quanh đều hiếu kỳ dừng chân dõi mắt nhìn vào. Trong khoảnh khắc, ta trở thành tâm điểm chỉ trỏ của đám đông tứ phía.
Kỷ Sơ Hạn lập tức tiến lên, che chở, ôm lấy Tô Cẩn Như đang khóc như hoa lê dầm mưa vào lòng, rồi ném về phía ta một ánh nhìn đầy giận dữ:
"Đủ rồi, Tô Cẩn Hòa! Ta biết trong lòng nàng còn oán giận, nhưng nàng là đích nữ của Tướng quân phủ, muốn gì mà chẳng có? Còn Như Nhi chỉ là một nghĩa nữ cô độc, ngoài ta ra chẳng có lấy một chỗ dựa. Nàng ấy chẳng qua chỉ muốn một danh phận chính thất mà thôi."
Hắn dừng một chút, giọng điệu càng thêm lẽ đương nhiên:
"Ngày sau nếu nàng vào phủ, chỉ cần không lấy thân phận đích tỷ mà lấn lướt, biết kính trọng chủ mẫu, Hầu phủ ắt sẽ không bạc đãi nàng. Ta cũng sẽ một lòng yêu thương nàng."
Ta sững sờ nhìn nam nhân trước mắt, không sao
Ta lạnh lùng đáp trả:
"Ta, Tô Cẩn Hòa, cùng ngươi một không sinh lễ, hai không mai mối. Xin Hầu gia cân nhắc lời nói. Chuyện hôn sự của ta, tự có trưởng bối trong nhà làm chủ, không phiền hai vị quan tâm."
Nói đoạn, ta dứt khoát xoay người rời đi.
Tô Cẩn Như thấy vậy vội vã chạy lên trước, níu chặt lấy vạt váy ta rồi quỳ sụp xuống đất, nức nở:
"Cầu xin tỷ tỷ đừng như vậy, đều là lỗi của muội! Muội xin trả trâm lại cho tỷ, chỉ mong tỷ sau này rộng lòng thương xót mà để muội có chén cơm ăn. Muội thật tâm ái mộ ca ca..."
Ánh mắt ta khựng lại nơi tay nàng ta, nơi đó đang cầm một cây trâm ngọc.
Đó là kiểu dáng ta cùng Kỷ Sơ Hạn đã từng cùng nhau vẽ ra trước khi ta bị thương. Hắn từng thề non hẹn biển, nói rằng phải tìm được loại ngọc quý nhất thiên hạ để chế tác thành cây trâm xứng đáng nhất với ta.
Giờ đây trâm đã thành, được làm từ tử ngọc ngàn năm hiếm có, nhưng lại cài trên đầu Tô Cẩn Như.
Nàng ta xứng sao?
Tay ta run lên bần bật khi đón lấy cây trâm. Thì ra, tình yêu khắc cốt ghi tâm rồi cũng sẽ phai nhạt dễ dàng đến thế sao? Khóe mắt ta dần đỏ hoe, sống mũi cay cay, nước mắt suýt nữa thì tràn ra.
Kỷ Sơ Hạn thấy thế liền cau mày, vươn tay kéo Tô Cẩn Như đứng dậy, giọng điệu đầy vẻ trách cứ ta:
"Sao lòng dạ nàng lại hẹp hòi như vậy? Chỉ là một cây trâm ngọc mà thôi, nàng cũng phải so đo tính toán với Như Nhi sao? Như Nhi, đừng khóc, nếu nàng thích, ngày mai ta sẽ sai người làm cho nàng mười cây, trăm cây khác đẹp hơn thế này gấp bội.""Như Nhi, nếu nàng thích những thứ này, về sau ta sẽ tự tay thiết kế, chế tác thật nhiều cho nàng tùy ý chọn lựa."
Ta từng thấy dáng vẻ của Kỷ Sơ Hạn khi yêu say đắm một người là như thế nào, nên ta biết, khoảnh khắc này, hắn thật sự không còn yêu ta nữa rồi.
Trái tim như bị ai dùng dao khoét sâu, cơn đau nhức nhối lan tràn khắp tứ chi bách hải. Ta chậm rãi nâng tay lên, hung hăng ném mạnh cây trâm ngọc xuống đất.
"Choang!"
Tiếng ngọc vỡ vang lên giòn giã, cây trâm tan thành từng mảnh vụn, tựa như tình cảm của chúng ta lúc này.
"Tô Cẩn Hòa chúc Tiểu hầu gia cùng Hầu phu nhân đầu bạc răng long, ân ái suốt đời, không bao giờ ngờ vực lẫn nhau."
Ta dốc hết chút sức lực tàn dư cuối cùng mới có thể giữ vững dáng vẻ đoan trang, kiêu hãnh của đích nữ Tướng quân phủ mà thốt nên câu ấy.
Trong ánh mắt thương hại và tò mò của những kẻ qua đường, ta lảo đảo xoay người rời đi, dáng vẻ đầy chật vật và thê lương.
Sau lưng bỗng truyền đến thanh âm nhẹ nhàng, ôn nhu của Kỷ Sơ Hạn đang dỗ dành Tô Cẩn Như:
"Như Nhi đừng sợ, là những năm qua nàng ấy đã bị ta chiều hư nên mới sinh ra chút tính khí thất thường như vậy. Sau này đã có ta ở đây bảo hộ nàng rồi."
Lời ấy vừa dứt, nước mắt ta cố kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng không thể cầm giữ, thi nhau tuôn rơi.
Bình Luận Chapter
0 bình luận