TRỌNG SINH TRƯỚC NGÀY LY MIÊU HOÁN ĐỔI, TA CÙNG MẪU HẬU ĐẠI SÁT TỨ PHƯƠNG
Bên trong tẩm điện Khôn Ninh Cung, ta vừa cất tiếng khóc chào đời mới được nửa canh giờ. Chỉ một lát nữa thôi, nhũ mẫu sẽ dùng một con ly miêu để tráo đổi ta đi. Kiếp trước, ả đã thành công.
Mẫu hậu vì bị vu oan sinh ra qu/á//i th/a/i mà bị th/i/ê/u s/ố/ng đến ch/ế//t. Còn ta bị v/ứ/t ra loạn t/á/ng cương, bị d//ã c/ẩ//u c/ắ/n n/á/t m/ấ/t n/ử/a th//â/n mình, sau đó bị một gã lưu manh nh/ặ/t về làm đồng d/ư/ỡ/ng t/ứ/c (*).
Lớn lên, ta phải liên tiếp sinh hạ tám thai, c/ạ/n ki/ệ/t khí huyết mà ch.ế.t th.ả.m trên giường đ/ầ/m đ/ì/a m/á/u m//ủ. Sau khi ch/ế/t, ta lội qua mười tám tầng đ/ị/a ng/ụ/c, quỳ rạp trước Diêm Vương điện d/ậ//p đ//ầ/u cầu xin ròng rã ba ngàn sáu trăm năm mươi năm, mới đổi được một cơ hội trọng sinh.
Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không dẫm lên vết xe đổ đó nữa.
Cảm nhận được mùi hương thoang thoảng nhè nhẹ truyền đến từ trên người Mẫu hậu, ta nắm chặt đôi bàn tay nhỏ xíu, âm thầm thề độc trong lòng nhất định phải bảo vệ trọn vẹn mạng sống của hai mẹ con ta.
Lũ tiểu nhân bỉ ổi kia, có giỏi thì cứ phóng ngựa qua đây.
---
(*) Đồng dưỡng tức: con dâu nuôi từ bé
Bình Luận (0)