VỞ KỊCH TÌNH THÂM
Ta xưa nay luôn mang tiếng hiền thục vang xa. Phu quân cùng tỳ nữ của ta l/é/n l/ú/t cẩu thả, ta liền cho người kiệu ả vào viện của chàng. Phu quân không muốn đứa trẻ trong bụng tỳ nữ bị người đời kh/in/h rẻ, cấm ta mang thai trước khi con của ả chào đời, ta liền sai người sắc sẵn canh t/ị t/ử.
Thậm chí, trước lúc phu quân qua đ/ờ/i, chàng bắt ta cả đời không được tái giá, phải ở lại chăm sóc ái thiếp và hài t//ử của chàng, ta cũng nhất nhất ưng thuận.
Sau khi phu quân m/ấ/t, người người đều biết ta vì thương nhớ chàng mà sinh t/â/m bệnh, hết thuốc chữa.
Bọn họ lại chẳng biết, ta chỉ đang diễn kịch.
Tiêu xài bạc của chàng, hưởng thụ vinh hoa phú quý của ta, thế mà kẻ ngoài vẫn phải tấm tắc khen ta tình sâu nghĩa nặng! Ta được khen đến mức cõi lòng nở hoa, hưng phấn quá đà, liền vung tiền lập cho chàng một tấm bài v/ị trường sinh. Ai ngờ vừa quay đầu, hồn m//a của phu quân lại thực sự h/i/ện về! Trời đ á nh thánh đ â/m! Có ai nói cho ta biết đâu, tiêu chút tiền lẻ mà lại làm nên chuyện tày đ/ì/nh thế này cơ chứ!
Bình Luận (0)