LÃO CÔNG, BÁNH BAO NHÂN T.H.Ị.T TA LÀM CHO CHÀNG CÓ NGON KHÔNG?
Năm lên sáu, cha ta mang về một nữ tử từ ngoại thành, nói là để bầu bạn với người nương đang u sầu của ta. Ta vui vẻ b//i/ế/n bà ta thành p/h/â/n hoa rải khắp sân viện. Thật tốt, có như vậy bà ta mới có thể mãi mãi ở bên cạnh bầu bạn với nương ta!
Cha lại từ bên ngoài nhặt về một đứa trẻ không ai cần. Người khác không cần, ta nhặt về làm gì cơ chứ! Ta r/ạ/c/h n/á/t khuôn mặt trắng trẻo của nó, quăng vào giữa đám ăn mày. Cha tìm đến phát điên, không cẩn thận trượt xuống sườn núi, bị thương ngay "chỗ hiểm" của đàn ông.
Sau này ta thành thân.
Phu quân cũng dắt một người về, nói cô ta mới là chân ái của đời chàng.
Ta đích thân làm bánh bao nhân t//h/ị.t cho phu quân, nhìn chàng ăn từng miếng một.
"Phu quân, t//h/ị.t của Tiết muội muội có ngon không?"
Bình Luận (0)