KHI TA QUYẾN RŨ NHẦM NGƯỜI
Tỷ tỷ xuất giá nhập Hầu phủ, mang theo một kẻ vướng víu chẳng ai mong là ta. Tỷ ấy ôm mộng mong ta có thể dựa vào quyền thế của Hầu môn mà gả được cho một vị công tử quyền quý nào đó. Thế nhưng, sự đời nào có như mơ, suốt một năm qua, ta lại trở thành cái gai trong mắt, là trò cười cho khắp chốn kinh thành. Chung quy cũng chỉ vì ta lỡ tay làm phỏng tay Trần công tử, hại Vương công tử ngã ngựa gãy chân, hôm trước lại vô tình đẩy Lý công tử đang du hồ rơi ùm xuống nước.
Tỷ tỷ tức giận đến mức mắng nhiếc không tiếc lời: "Xem ra muội chẳng có cái số hưởng vinh hoa phú quý, đêm nay mau thu dọn hành lý, cút về nhà đi thôi."
Phụ thân ta chỉ là một tiểu quan ngũ phẩm tép riu, tỷ tỷ có thể đường hoàng gả vào Hầu phủ làm chính thê của Tam công tử, tất cả đều nhờ vào thủ đoạn hơn người.
Những tủi nhục, đắng cay mà tỷ tỷ phải chịu đựng bao năm qua, ta đều ghi khắc từng chút một trong lòng. Hôm nay tỷ tỷ nổi trận lôi đình với ta, kỳ thực là bởi Hầu phu nhân đã mở miệng, gây sức ép muốn tỷ đưa ta hồi phủ. Dẫu sao ta cũng đã mười bảy tuổi, cứ mãi ăn nhờ ở đậu tại nhà chồng của tỷ tỷ, quả thật danh không chính, ngôn không thuận.
Thấy ta ngoan ngoãn thu dọn hành trang thật, tỷ tỷ liền vung tay đánh nhẹ lên lưng ta một cái, rồi lại khóc càng thêm thảm thiết. Nàng ôm chặt lấy ta, nghẹn ngào nức nở:
"Muội muội ngốc nghếch này! Về phủ rồi, chỉ e lão cha ham tài hám lợi kia sẽ đem muội gả bán cho lão thương gia sáu mươi tuổi làm tiểu thiếp mất thôi."
Thế là, hai tỷ muội ta cứ thế ôm nhau khóc một trận long trời lở đất.
Bước ra đến cổng, ta đưa tay gạt lệ, trong lòng trống rỗng, hoang mang tột độ. Mẫu thân ta khi còn tại thế dung mạo khuynh thành, am hiểu thuật lấy lòng nam nhân; tỷ tỷ cũng là tuyệt sắc giai nhân, biết cách nắm giữ lòng người trong lòng bàn tay.
Ta tuy đầu óc có phần ngốc nghếch, vụng về, nhưng dung mạo cũng đâu đến nỗi tệ hại. Cớ sao đường tình duyên lại lận đận, trắc trở đến nhường này?
Bình Luận (0)