LẠC LỐI HẬU CUNG: TA SỐNG SÓT NHỜ MẮT ÂM DƯƠNG
Gia tộc ta vốn là thế gia vọng tộc, trải qua năm đời đều có người tinh thông thuật bói toán, am hiểu phong thủy. Bản thân ta từ khi sinh ra đã mang đôi mắt âm dương, có thể nhìn thấu những vật thể u linh mà người phàm mắt thịt không cách nào nhìn thấy được. Phụ mẫu tuy đã sớm qua đời, cưỡi hạc quy tiên, nhưng ta vẫn có thể nhìn thấy hồn phách của họ, thi thoảng còn có thể trò chuyện đôi ba câu, nên cũng chẳng đến nỗi quá mức cô độc.
Năm ta vừa tròn mười sáu tuổi, vì gia cảnh bần hàn, đói khổ triền miên, ta đành cắn răng mở miệng ra giá năm mươi lượng bạc, bán chính mình để thay thiên kim tiểu thư của Tri Phủ đại nhân nhập cung dự tuyển tú. Vị tiểu thư khuê các ấy khóc lóc thảm thiết, đòi sống đòi chết vì khao khát tự do, chẳng muốn chôn vùi thanh xuân nơi lầu son gác tía, tường cao hào sâu.
Còn ta, một kẻ từ nhỏ đã nếm trải đủ mùi đói rét, quen sống chung một mái nhà với thi thể và quỷ hồn, lại hằng đêm mơ tưởng đến cảnh kim bích huy hoàng chốn hoàng cung. Đó là nơi chỉ cần duỗi tay là có áo lụa mặc, mở miệng là có cơm dẻo canh ngọt để ăn.
Kết thúc đợt tuyển tú, ta được sắc phong làm Đáp Ứng – địa vị thấp kém nhất trong chốn hậu cung này. Tuy vậy, ở đây có chỗ che mưa che nắng, mỗi tháng lại còn được lĩnh bổng lộc để tiêu dùng. Việc thỉnh an Hoàng Hậu nương nương vốn chẳng tới lượt ta, mà chuyện Hoàng Thượng lật thẻ bài thị tẩm lại càng là giấc mộng xa vời.
Những ngày tháng trôi qua thật yên ổn, không tranh không đoạt, cũng chẳng phải nhìn thấy xác chết, quả thực hợp với tâm ý của ta vô cùng. Ta sống lay lắt trong một tòa cung điện nhỏ nằm nơi hẻo lánh, ngày ngày ngủ say đến mức chảy cả nước miếng, chẳng màng tuế nguyệt thoi đưa.
Phiền não duy nhất của ta, ấy là bên cạnh tẩm cung có cái Hồ Bất Tề. Nơi đó tụ tập quá nhiều oan hồn dã quỷ, oán khí xung thiên nặng nề khiến ta chẳng thể nào ngủ yên giấc được.
Lại còn một điều bất tiện nữa, vì nơi này nằm ở vị trí quá xa xôi hẻo lánh, nên cơm canh từ Ngự Thiện Phòng mang đến đều đã nguội ngắt. Trời đông giá rét, gió lạnh cắt da cắt thịt, ăn thứ đồ lạnh lẽo ấy vào thì đau dạ dày, mà không ăn thì bụng đói cồn cào ruột gan.
Bình Luận (0)