KHOẢNH KHẮC ĐẾM NGƯỢC
Trong căn nhà kho hoang phế tiêu điều, tôi và em gái bị dây thừng thô ráp trói chặt, miệng bị nhét đầy giẻ bẩn đến mức ngạt thở.
Ngay phía trước, một chiếc máy quay được cố định trên giá đỡ, ống kính lạnh lẽo như con mắt vô hồn chĩa thẳng về phía chúng tôi. Sau lưng, đám ác nhân cười cợt ngả ngớn, vừa nhồm nhoàm nhai thịt vừa tu rượu, tiếng bát đũa va chạm cùng tiếng chai lọ lanh canh vang lên chát chúa, đâm thấu màng nhĩ.
"Lâm Kiệt, ông đã suy nghĩ kỹ chưa? Muốn đưa đứa con gái bảo bối nào của mình đi chết đây?"
Em gái tôi bên cạnh khẽ nấc lên, bờ vai gầy guộc run rẩy từng đợt vì kinh hãi tột độ. Trái lại, tôi chỉ trầm mặc, ánh mắt đăm đăm nhìn vào màn hình hiển thị đặt bên cạnh.
Trên đó, gương mặt của bố mẹ tôi hiện lên rõ mồn một. Đôi vợ chồng vốn dĩ luôn cao ngạo, trầm tĩnh, giờ đây như đã già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm dài đằng đẵng. Hốc mắt họ đỏ hoe, vẻ mệt mỏi cùng tuyệt vọng khắc sâu trên khuôn mặt không sao che giấu nổi.
Họ liên tục van xin, giọng nói run rẩy đến mức vỡ vụn:
"Đừng động vào con gái tôi! Xin anh, bao nhiêu tiền chúng tôi cũng đưa, xin đừng làm hại chúng! Tôi cầu xin anh!"
Bất chợt, phía sau vang lên tiếng chai rượu vỡ toang chói tai. Theo bản năng sinh tồn, tôi nghiêng người che chắn cho em gái. Những mảnh thủy tinh sắc lẹm bắn tung, sượt qua gương mặt tôi, máu tươi nhanh chóng rỉ xuống, lăn dài nóng hổi trên gò má.
"Lâm Kiệt, ông cũng có ngày phải quỳ gối cầu xin tôi sao? Năm đó công ty tôi phá sản, tôi từng hèn mọn cầu xin ông giúp đỡ, ông có thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một lần không?"
"Tiền thì có ích gì? Hôm nay tôi muốn con gái ông phải chôn cùng tôi!"
Hắn bật cười điên loạn, giọng nói tràn đầy oán độc vọng lại:
"Tôi cho ông ba phút suy nghĩ. Giữ đứa lớn hay đứa nhỏ? Hết thời gian mà không chọn thì cả hai cùng c/hết!"
Bình Luận (0)