SÓNG GIÓ ĐÔNG CUNG
Sau khi Tần gia chịu án tịch biên, vị trí Thái tử phi vốn dĩ thuộc về Tần Thư Dụ lại bất ngờ rơi xuống đầu ta.
Thái tử không đành lòng trơ mắt nhìn thanh mai trúc mã của mình bị đẩy vào chốn thanh lâu nhơ nhuốc, nên đã nhiều lần xoay sở, cuối cùng cũng đưa được Tần Thư Dụ về, để nàng ta làm một hồng tụ thêm hương trong thư phòng của người. Ta thân là chính thất, tự nhiên phải giữ gìn phong thái độ lượng bao dung, vốn dĩ cũng chẳng hề có ý định làm khó dễ nàng ta.
Chẳng ngờ đến đêm đại hôn, ngay khi Thái tử đang định cùng ta viên phòng, ngoài điện bỗng văng vẳng vọng lại tiếng sáo ai oán thê lương. Giữa ngày đại hỷ ngập tràn sắc đỏ thế này lại phối với một điệu khúc sầu bi đến vậy sao? Kẻ biết chuyện thì hiểu là Thái tử đang thành thân, người không biết e rằng còn tưởng Thái tử vừa mới qua đời.
Dẫu sao nàng ta trước đây cũng từng là quý nữ danh môn, không ngờ thủ đoạn tranh sủng lại thấp hèn đến mức ấy. Đặng Ngọc Thần rõ ràng đã bị tiếng sáo kia làm ảnh hưởng, đôi bàn tay vừa nãy còn nóng rực đang đặt trên eo ta lập tức lạnh dần. Ngọn lửa dục vọng trong mắt hắn vụt tắt, thay vào đó là một thoáng không nỡ cùng xót xa.
Bao nhiêu cặp mắt của các thế gia đều đang đổ dồn về Đông cung, sao có thể không biết chuyện Thái tử lén lút cứu Tần Thư Dụ - kẻ vốn bị định tội phải đưa vào quân doanh làm quân kỹ - rồi giấu nàng ta vào Đông cung dưới danh phận thị nữ. Thái tử trọng tình trọng nghĩa, chuyện này xét về tình thì là điều tốt, nên khi người đã an tọa ở vị trí kia, tự nhiên ai cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Ta là Thái tử Chính phi, sớm đã chuẩn bị sẵn tâm thế phải chia sẻ phu quân với các nữ nhân khác. Chỉ là, ngay trong đêm tân hôn của riêng ta, phu quân lại bị một nữ nhân khác câu dẫn đến mức hồn xiêu phách lạc. Nếu đêm nay không viên phòng, ngày mai ta sẽ lập tức trở thành trò cười cho khắp kinh thành. Hoàng hậu nương nương sẽ chẳng bao giờ trách cứ nhi tử của mình buông tuồng, bà ta sẽ chỉ trách ta vô dụng không giữ được trái tim nam nhân, để một thị nữ thấp kém thừa cơ chen chân vào.
Bình Luận (0)